mcdi, tám chi nhánh bắt tay thành một khối
mcdi thi công đường, nhà máy và chung cư khắp miền Bắc, nhưng mỗi chi nhánh lại trình bày theo cách riêng. Sinh Vũ vẽ dấu hiệu bắt tay và viết bộ quy chuẩn, để tám nơi cùng dựng chung hình ảnh ấy.

Vấn đề
Nhà thầu xây dựng bán thứ không mang theo được. Khi mcdi đi đấu thầu, chủ đầu tư không cầm được cây cầu hay nhà máy đã làm, họ chỉ cầm bộ hồ sơ. Người đi qua công trình cũng không đọc được tay nghề bên trong, họ chỉ nhìn tấm biển rào. Toàn bộ bằng chứng năng lực của một nhà thầu, cuối cùng, nằm trên giấy và trên tôn.
mcdi có tám chi nhánh trải dài, nơi nào cũng tự lo biển hiệu, tự in hồ sơ thầu, tự thuê thợ địa phương kẻ bảng công trình. Cùng công ty mà mỗi tỉnh ra một sắc đỏ, một kiểu chữ, một cách xưng tên. Người xem không ghép được những mảnh đó thành cùng đơn vị, nên công trình xong ở Nghệ An cũng không cộng thêm được sức nặng nào cho lần đấu thầu kế tiếp ở Hà Nội.
Cách làm
mcdi quen tự giới thiệu là nhà thầu, nhưng công ty này còn làm chủ đầu tư nhà máy nước sạch, thủy điện và chung cư cao tầng. Hai vai ấy nói hai giọng khác nhau: nhà thầu nói về năng lực thi công, chủ đầu tư nói về tầm nhìn dài hạn. Trước khi vẽ nét nào, chúng tôi đi tìm chỗ đứng chứa được cả hai.
Chỗ đứng chốt lại nằm ở chữ đồng hành. Với chủ đầu tư, mcdi là bên cùng gánh tiến độ và rủi ro. Với địa phương, mcdi là bên góp hạ tầng rồi ở lại vận hành. Cái bắt tay không phải hình ảnh trang trí chọn cho đẹp, mà là mô tả đúng nhất cách công ty này làm ăn, nên nó thành điểm tựa cho mọi quyết định phía sau.
Dấu hiệu dựng từ hình lục giác, đi qua sáu bước hình học: một khối tách thành tổ ong, tổ ong lồng vào nhau, hai khối xoay lại đối xứng, rồi khép thành hình vừa đọc ra cái bắt tay vừa đọc ra trái tim. Không nét nào vẽ bằng cảm hứng, tất cả dựng bằng thước và tâm xoay, vì đó là ngôn ngữ mà người trong ngành xây dựng tin.
Chọn lục giác là chọn đứng trong luật chơi của ngành: mô đun, kết cấu, khối chịu lực. Nhưng ngành này thường dừng ở đó, ở sự cứng cáp, và bỏ quên phần con người. mcdi đi thêm một bước, để hai khối kỹ thuật ôm lấy nhau thành hình tình cảm. Sắc đỏ chọn đủ mạnh để không chìm giữa nền xám của bê tông, thép và bụi, thứ nền mà dấu hiệu này sẽ sống trên đó suốt đời.


Phòng đấu thầu chỉ có vài phút với hồ sơ năng lực, và thường không ai thuyết trình kèm. Chúng tôi dựng cuốn hồ sơ để nó tự nói: công trình đã hoàn thành in đen trắng khổ lớn, chừa lề rộng, giấy dày, chữ đặt thưa. Ảnh tòa nhà đứng một mình trên trang giúp người xem thấy quy mô trước khi kịp đọc con số, còn cách trình bày điềm tĩnh nói hộ rằng đây là đơn vị làm việc có tổ chức.
Cùng mạch đó là bộ ấn phẩm văn phòng: thư, phong bì, danh thiếp, bìa tài liệu, tất cả mang hoa văn lục giác chìm dưới nền giấy, chỉ hiện khi ánh sáng nghiêng. Ở những cuộc gặp mà mcdi chưa kịp chứng minh bằng công trình, tập giấy đưa qua bàn chính là mẫu thi công đầu tiên đối tác cầm trên tay.
Bộ nhận diện của một nhà thầu sống ngoài nắng mưa nhiều hơn trong phòng họp: biển rào công trường, bảng tên công trình, biển hiệu chi nhánh, mũ bảo hộ, áo phản quang, thùng xe. Những thứ đó do thợ địa phương thi công bằng bạt in, decal cắt và sơn kẻ tay, mỗi nơi một điều kiện. Bản vẽ đẹp trên màn hình mà không tính tới điều kiện ấy thì ra tới hiện trường sẽ bị làm lại theo cách rẻ nhất mà xưởng gần đó làm được.
Nên cẩm nang quy chuẩn viết theo lối cầm tay chỉ việc: khoảng thở tối thiểu quanh dấu hiệu, cỡ nhỏ nhất còn đọc được từ ngoài đường, cách xử lý khi chỉ in được một màu, cách đặt tên chi nhánh dưới tên tập đoàn. Kèm theo là bộ khuôn dựng sẵn cho từng hạng mục. Nhờ vậy, chi nhánh không cần hỏi lại vẫn làm đúng, và người giữ chuẩn ở tổng công ty có căn cứ để soát.

Kết quả
Thứ mcdi nhận được không phải cái logo, mà là quyền thôi phải nghĩ lại. Chi nhánh dựng biển ở một tỉnh xa, phòng hành chính in hồ sơ thầu ở trụ sở, xưởng làm mũ bảo hộ cho đợt công trình mới, ba việc do ba nơi làm trong ba thời điểm vẫn ra đúng một mcdi.
Với nhà thầu, sự nhất quán đó là hồ sơ năng lực im lặng. Mỗi công trình đi qua để lại một dấu hiệu giống hệt lần trước, và những lần gặp lại rời rạc ấy cộng dồn thành cảm giác quen thuộc trong đầu chủ đầu tư. Đến vòng đấu thầu sau, cái tên mcdi đã có sẵn một phần niềm tin mà đối thủ phải giải trình từ đầu.
Nhận diện sống ngoài nắng mưa
Bốn điểm chạm mà người ngoài gặp mcdi nhiều hơn gặp bất kỳ ấn phẩm nào: bảng công trình ở cổng, đồ bảo hộ trên người thợ, đội xe ra vào mỗi ngày, và lớp decal dán trên vỏ mũ.




Người trong cuộc nói
Thiết kế rất tốt. Chúng tôi đã đồng bộ hệ thống nhận diện thương hiệu tập đoàn trên 8 chi nhánh, các hạng mục xúc tiến thương mại sử dụng hiệu quả cao.
Ca này chỉnh lại nguyên lý
Ngành xây dựng đọc hình khối trước khi đọc tình cảm, nên dấu mcdi vẫn dựng bằng lục giác và thước kẻ, chỉ khác ở chỗ hai khối ấy ôm lấy nhau.
Bài toán của bạn có giống mcdi?
Kể Sinh Vũ nghe điều đang khiến bạn bận tâm về thương hiệu. Sinh Vũ sẽ chỉ ngay hướng đi phù hợp.
