DDIC, chữ Tín dựng thành hình
DDIC trao cho Sinh Vũ hệ giá trị Tâm và Tín của nhà thầu xây dựng, để dịch thành hệ nhận diện thương hiệu từ bản vẽ đến biển hiệu công trình.

Vấn đề
Ban lãnh đạo DDIC không mô tả logo, họ trao hệ giá trị. Tâm là tận tâm, tận lực với công việc. Tín là uy tín về an toàn, chất lượng, tiến độ và hợp tác bền vững. Những chữ ấy đẹp trong một cuộc họp, nhưng chúng vô hình. Nhà thầu không thể mang cả bài phát biểu ra công trường, ra hồ sơ thầu, ra tấm biển trước cổng.
Bài toán vì thế không phải vẽ cho đẹp, mà dịch. Dịch hệ giá trị nói bằng lời sang dấu hiệu nói bằng hình, sao cho vừa đọc ra ngành nghề, vừa gói được ý chí vươn lên không ngừng, vừa đủ vững để đứng cạnh những cái tên đã có tuổi trong nghề. Đó là chỗ khó nhất.
Cách làm
Chúng tôi bắt đầu từ đúng một câu của ban lãnh đạo: khối nhà cao tầng vươn lên dưới mặt trời. Thay vì minh hoạ theo nghĩa đen, chúng tôi rút về những đường nét dựng. Các thanh đứng chụm lại rồi bung lên trong một vòng tròn, vừa là dáng toà nhà đang lớn, vừa là tia nắng, vừa là ý chí đi lên.
Phần chữ DDIC chọn lối không chân, nét chắc và đều, đọc được từ xa và không rối khi thu nhỏ trên con dấu hay góc bản vẽ. Dấu hiệu của ngành xây dựng trước hết phải bền như thứ nó đại diện, dùng được trên thép, trên giấy, trên đèn, mà vẫn là một.

Sắc xanh được chọn làm màu chủ đạo không phải để đẹp, mà để nói. Xanh của bản vẽ kỹ thuật, của kính và thép, của sự điềm tĩnh mà nhà thầu cần toát ra khi đặt bút ký cam kết về an toàn và tiến độ. Trên nền xanh ấy, biểu tượng trắng nổi lên như một công trình bắt sáng.
Điều làm biểu tượng khác hình vẽ là nó chịu được diễn giải. Người trong nghề nhìn thấy kết cấu, đối tác nhìn thấy sự vươn lên, ban lãnh đạo nhìn thấy chữ Tâm và chữ Tín mình gửi gắm. Chỉ một hình, nhiều tầng đọc, mà tầng nào cũng dẫn về cùng tính cách.

Logo đẹp sẽ hỏng dần nếu mỗi người dùng một kiểu. Vì thế chúng tôi đóng lại toàn bộ luật chơi trong một cuốn sổ tay thương hiệu: logo đặt thế nào, chừa khoảng thở bao nhiêu, màu in ra sao trên từng chất liệu, chữ nào đi cùng chữ nào.
Với công ty đi qua nhiều thời kỳ kiện toàn và nhiều người cầm việc, cuốn cẩm nang ấy giữ cho DDIC hôm nay và DDIC vài năm sau vẫn là một gương mặt. Nó biến nhận diện từ chuyện của người thiết kế thành tài sản của cả tổ chức.

Từ dấu hiệu, chúng tôi trải hệ nhận diện ra bộ công cụ một nhà thầu dùng mỗi ngày: giấy tiêu đề, phong bì, hồ sơ năng lực, ấn phẩm giới thiệu công trình, cho tới tấm biển hiệu trước trụ sở. Mỗi điểm chạm giữ đúng một tỷ lệ, một sắc xanh, một cách xưng tên.
Nhờ vậy, bộ hồ sơ thầu gửi đi và tấm biển sáng đèn buổi tối cùng kể một câu chuyện. Khách hàng chưa gặp người DDIC đã đọc được sự chỉn chu, và trong một ngành mà niềm tin quyết định hợp đồng, sự chỉn chu ấy làm việc thay cho rất nhiều lời giới thiệu.

Kết quả
Điều DDIC nhận được không phải một file logo, mà hệ nhận diện dịch trọn vẹn hệ giá trị của mình sang hình. Từ con dấu nhỏ trên bản vẽ đến tấm biển trước cổng công trình, tất cả cùng nói một điều: đây là nhà thầu làm việc bằng cái tâm và giữ bằng chữ tín.
Với công ty xây dựng, một gương mặt nhất quán không phải chuyện trang trí. Nó đi trước con người tới bàn đàm phán, và là ấn tượng còn lại sau khi công trình đã bàn giao. Dấu hiệu dựng đúng, cũng như công trình dựng đúng, đứng vững qua thời gian.
Một dấu hiệu, sống trên mọi mặt
Từ những phương án màu đầu tiên đến tấm biển sáng đèn trước trụ sở, một dấu hiệu giữ nguyên tinh thần qua mọi ứng dụng.



Bài toán của bạn có giống DDIC?
Kể Sinh Vũ nghe điều đang khiến bạn bận tâm về thương hiệu. Sinh Vũ sẽ chỉ ngay hướng đi phù hợp.
