Góc nhìn · Giá trị

Doanh nghiệp lấy thiết kế làm trung tâm: cơ chế, không phải may mắn

Khi thiết kế không còn là bộ phận riêng lẻ mà trở thành cách tổ chức vận hành, kết quả tài chính thay đổi theo hướng đo được.

Chốt nhanh

Các doanh nghiệp lấy thiết kế làm trung tâm vượt thị trường vì họ tích hợp tư duy thiết kế vào từng quyết định kinh doanh, không chỉ vào sản phẩm hay bộ nhận diện. Theo McKinsey (2018), nhóm công ty trong tứ phân vị thiết kế cao nhất đạt mức tăng trưởng doanh thu cao hơn đối thủ 32 điểm phần trăm trong vòng năm năm. Đây là kết quả của cấu trúc vận hành, không phải của gu thẩm mỹ hay ngẫu nhiên.

Các doanh nghiệp lấy thiết kế làm trung tâm vượt thị trường vì họ tích hợp tư duy thiết kế vào cách tổ chức vận hành, không chỉ vào bề mặt sản phẩm. Theo nghiên cứu của McKinsey (2018) trên 300 công ty trong năm năm, nhóm trong tứ phân vị thiết kế cao nhất đạt mức tăng trưởng doanh thu cao hơn đối thủ 32 điểm phần trăm. Đây không phải kết quả của gu thẩm mỹ hay may mắn chọn được đội thiết kế giỏi. Đây là kết quả của cấu trúc.

Thiết kế là cách vận hành, không phải bộ phận

Nhầm lẫn phổ biến nhất của doanh nghiệp khi nói về "đầu tư thiết kế" là họ đang nói về ngân sách cho một phòng ban hoặc một dự án ngoại quan. Logo mới. Bộ nhận diện mới. Website mới. Sau đó tất cả trở lại guồng cũ.

Doanh nghiệp lấy thiết kế làm trung tâm (design-led company, tức tổ chức đặt tư duy thiết kế vào trung tâm ra quyết định) làm điều khác. Họ đưa nhà thiết kế vào phòng họp sản phẩm, vào buổi xác định chiến lược, vào giai đoạn định hình vấn đề, không phải giai đoạn thực thi. Wally Olins, người định hình lý thuyết thương hiệu hiện đại, mô tả thương hiệu bằng bốn vector: sản phẩm, môi trường, truyền thông, và hành vi. Khi tất cả bốn vector này cùng nói một ngôn ngữ, thương hiệu trở thành hành vi tổ chức, không còn là lớp sơn bên ngoài.

+32 điểm%Tăng trưởng doanh thu vượt trội của các công ty trong tứ phân vị thiết kế cao nhất so với đối thủ, trong năm năm. Nguồn: McKinsey, The Business Value of Design, 2018.
+56 điểm%Tổng lợi nhuận cổ đông (TRS, tức tổng sinh lời cho cổ đông) vượt trội của cùng nhóm công ty trên, trong cùng giai đoạn năm năm. Nguồn: McKinsey, The Business Value of Design, 2018.

Cơ chế đằng sau con số

McKinsey chỉ ra một phát hiện mà ít người trích đủ: trong tất cả các yếu tố thiết kế được đo, yếu tố có tương quan tài chính mạnh nhất không phải là chất lượng thiết kế đầu ra, mà là việc phá bỏ silo và tích hợp nhà thiết kế với các bộ phận kinh doanh. Một ví dụ trong nghiên cứu này: một hãng nội thất bỏ trung tâm thiết kế riêng biệt, phân tán nhà thiết kế vào từng nhóm sản phẩm. Kết quả: tốc độ ra thị trường tăng 10%, doanh thu tăng 30%.

Cơ chế này hoạt động theo ba tầng. Thứ nhất, khi thiết kế có mặt từ đầu, các quyết định sản phẩm tránh được vòng làm lại tốn kém ở cuối. Thứ hai, nhất quán nhận diện được duy trì không phải bằng kiểm duyệt mà bằng hệ thống chia sẻ logic. Thứ ba, khách hàng cảm nhận sự liền mạch giữa những gì họ thấy, những gì họ dùng, và những gì họ trải nghiệm, và sự liền mạch đó tạo ra niềm tin.

A brand is not a logo. A brand is a person's gut feeling about a product, service, or company.

Marty Neumeier, The Brand Gap

Cảm nhận trong ruột của khách hàng không được tạo ra bởi logo. Nó được tạo ra bởi tổng thể mọi điểm tiếp xúc, từ cách nhân viên trả lời email đến cách bao bì được thiết kế đến cách website phản hồi. Khi tất cả những điều đó được dẫn dắt bởi cùng một logic thiết kế, cảm nhận trở nên rõ ràng và đáng tin. Khi chúng bị để ngẫu nhiên, cảm nhận là nhiễu.

Vì sao đây không phải may mắn

Một phản bác thường gặp: "Những công ty đó thành công vì nhiều lý do, thiết kế chỉ là một phần nhỏ." Đây là phản bác hợp lý. Nghiên cứu tương quan không chứng minh nhân quả. Tuy nhiên, có thể quan sát được một cơ chế cụ thể giải thích vì sao thiết kế có hệ thống tạo ra kết quả có hệ thống.

Byron Sharp và Viện Ehrenberg-Bass chỉ ra rằng các tài sản nhận diện đặc trưng (distinctive brand assets, tức những yếu tố thị giác và ngôn ngữ riêng biệt mà khách hàng liên kết với thương hiệu) chỉ tích lũy giá trị khi được lặp lại nhất quán. Nhất quán không phải yêu cầu thẩm mỹ. Nó là cơ chế ghi nhớ: mỗi lần khách hàng gặp thương hiệu và nhận ra nó, một kết nối thần kinh được củng cố. Kết nối đó là thứ giúp thương hiệu xuất hiện đầu tiên trong đầu khách hàng khi nhu cầu nảy sinh.

Doanh nghiệp lấy thiết kế làm trung tâm không may mắn có thiết kế đẹp. Họ xây dựng hệ thống khiến nhất quán trở thành hành vi mặc định, không phải nỗ lực đặc biệt. Khi nhất quán là mặc định, equity thương hiệu tích lũy theo thời gian như lãi kép.

38%Mức giá cao hơn mà khách hàng sẵn sàng trả cho thương hiệu được đánh giá là "có ý nghĩa và khác biệt". Nguồn: Kantar BrandZ, khoảng 2020.

Rào cản thật sự: không vận hành được

Marq (2021) công bố một con số đáng suy nghĩ: 85% tổ chức có brand guidelines (bộ hướng dẫn thương hiệu), nhưng chỉ khoảng 30% thực thi nhất quán. Bài toán của hầu hết doanh nghiệp không phải thiếu nhận diện. Họ đã có logo, đã có màu sắc, đã có font chữ. Bài toán là hệ thống đó không vận hành được bởi người thật trong tổ chức thật.

Nguyên nhân phổ biến là guidelines được tạo ra như một tài liệu trình bày, không phải như một hệ thống sống. Sau sáu tháng không có người dẫn dắt, thương hiệu bắt đầu trôi dạt. Mỗi bộ phận tự diễn giải theo cách riêng. Mỗi nhà cung cấp ngoài nhận một brief khác nhau. Marty Neumeier gọi đây là "brand drift" (sự trôi dạt thương hiệu): kẻ thù lớn nhất không phải đối thủ cạnh tranh, mà là hàng nghìn quyết định nhỏ của người chưa được trang bị logic thương hiệu.

Doanh nghiệp lấy thiết kế làm trung tâm giải bài toán này không bằng cách kiểm duyệt chặt hơn, mà bằng cách codify (chuyển hóa thành hệ thống) tư duy thiết kế để nó có thể chạy mà không cần chuyên gia giám sát từng bước.

Ghi chú về con số: Tỷ lệ 85% và ~30% từ Marq/Demand Metric là dữ liệu khảo sát tự báo cáo, thu thập từ các tổ chức tham gia khảo sát chủ động. Con số này phản ánh xu hướng, không phải đo lường toàn dân số doanh nghiệp. Tương tự, số liệu McKinsey +32%/+56% là tương quan trong mẫu nghiên cứu cụ thể, không phải đảm bảo nhân quả phổ quát. Dùng như tín hiệu định hướng, không phải cam kết kết quả.

Điều này áp dụng như thế nào

Nếu bạn là người phụ trách thương hiệu hoặc chủ doanh nghiệp, câu hỏi thực tế không phải là "chúng tôi có thiết kế đẹp không?" mà là: thiết kế của chúng tôi có đang vận hành như một hệ thống, hay đang nằm trong một file PDF mà không ai mở?

Một hệ thống vận hành được có những dấu hiệu cụ thể: nhân viên mới có thể tự áp dụng nhận diện đúng sau vài ngày đọc tài liệu. Nhà cung cấp ngoài nhận được brief đủ rõ để làm đúng mà không cần chỉnh sửa nhiều vòng. Khi thương hiệu xuất hiện ở kênh mới, có nguyên tắc để mở rộng, không phải phát minh lại từ đầu.

Kantar ghi nhận rằng 1% tăng giá mang lại lợi nhuận nhiều hơn 1% tăng sản lượng. Thương hiệu mạnh là thứ cho phép bạn nâng giá mà không mất khách. Và thương hiệu mạnh được xây bằng thiết kế nhất quán theo thời gian, không phải bằng một dự án làm một lần rồi để đó.

Đó là lý do doanh nghiệp lấy thiết kế làm trung tâm vượt thị trường. Không phải vì họ may mắn có đội thiết kế tài năng. Mà vì họ biến thiết kế thành cách tổ chức nghĩ và hành động.

Nguồn tham khảo

McKinsey & Company, The Business Value of Design, 2018. DMI Design Value Index, 2015. Kantar BrandZ, khoảng 2020. Marq / Lucidpress / Demand Metric, Brand Consistency Report, 2021. Marty Neumeier, The Brand Gap. Wally Olins, On Brand. Byron Sharp, How Brands Grow, Ehrenberg-Bass Institute.

Câu hỏi thường gặp

Thiết kế làm trung tâm nghĩa là gì trong thực tế?

Đó là khi các quyết định về sản phẩm, truyền thông, vận hành đều được đưa ra với câu hỏi: trải nghiệm này tạo ra cảm nhận gì cho khách hàng? Designer không ngồi riêng một góc chờ nhận việc, mà có mặt từ giai đoạn định hình vấn đề. Kết quả là thương hiệu nhất quán từ bên trong ra bên ngoài, không chỉ nhất quán trên mặt giấy.

Công ty nhỏ có cần lấy thiết kế làm trung tâm không?

Có, nhưng theo liều lượng phù hợp. Doanh nghiệp nhỏ không cần phòng thiết kế riêng, nhưng cần xác lập một bộ tài sản nhận diện cốt lõi và nguyên tắc ứng dụng đủ rõ để mọi người trong tổ chức dùng nhất quán. Bắt đầu từ hệ thống nhỏ, đúng, còn hơn hệ thống lớn nhưng không ai vận hành được.

Làm sao phân biệt doanh nghiệp thực sự lấy thiết kế làm trung tâm với doanh nghiệp chỉ đầu tư ngoại quan?

Dấu hiệu dễ nhận nhất: thiết kế có mặt trong phòng họp khi ra quyết định sản phẩm và chiến lược, không chỉ xuất hiện ở bước cuối để làm đẹp. Ngoài ra, nhất quán thương hiệu không phải việc của một người phụ trách, mà là hành vi mặc định của cả tổ chức. Khi nhìn vào bên trong thấy logic, không chỉ nhìn bên ngoài thấy đẹp, đó mới là trung tâm.

← Về Góc nhìn
{INJ}