Chuyên môn · Kiến trúc thông tin và luồng

Thiết kế để khách không phải gồng não

Khi giao diện bắt khách nghĩ quá nhiều, họ không mua, không điền form, không đi tiếp. Đây là cách Sinh Vũ tháo gỡ điều đó.

Chốt nhanh

Tải nhận thức (cognitive load) là lượng công não mà giao diện bắt khách phải bỏ ra, và khi nó quá cao, khách thoát chứ không cố. Giảm nó bằng ba hướng: bớt nhiễu thị giác, dựa vào thứ khách đã quen, và gánh bớt việc thay khách. Không cần thiết kế lạ mắt, cần thiết kế đúng chỗ.

Nhìn nhanh
Hợp với
nội dung dài cần chia cụm, thêm tiêu đề và gạch đầu dòng để khách quétbiểu mẫu hoặc quy trình nhiều bước cần điền sẵn và gợi ýmàn hình nhiều lựa chọn tranh sự chú ý cần cắt bớt hoặc gom nhóm
Không hợp
chế cách tương tác lạ trái quy ước, buộc khách học lại từ đầubắt khách nhớ thông tin từ bước trước thay vì hiển thị lại
Ngành hay dùng
thương mại điện tửSaaSgiáo dục

Khi khách vào trang của Anh Chị và không làm gì, lý do thường không phải họ không quan tâm. Lý do phổ biến hơn là não họ phải xử lý quá nhiều thứ cùng lúc, và thay vì gồng tiếp, họ thoát. Đây là hiện tượng tải nhận thức (cognitive load) cao, và nó xảy ra âm thầm mà không có thông báo lỗi nào.

Tải nhận thức là

Trí nhớ ngắn hạn của con người rất hạn chế. Não chỉ giữ được một lượng thông tin nhất định trong cùng một lúc, và khi giao diện liên tục đổ thêm vào, nó bắt đầu đánh rơi. Khách không điền form không phải vì lười, mà vì form đó đang hỏi quá nhiều thứ không liên quan đến nhau, không có gợi ý, và trình bày như một khối chữ liền.

Tải nhận thức đến từ ba nguồn chính, và cả ba đều thuộc phạm vi thiết kế có thể can thiệp được:

  • Nhiễu thị giác: quá nhiều thứ tranh sự chú ý cùng lúc trên một màn hình
  • Bắt khách phải nhớ thay vì nhận ra: thông tin cần thiết không hiển thị ở đúng chỗ
  • Yêu cầu quá nhiều bước tư duy trong một bước hành động

Ba hướng giảm tải thực tế

Nielsen Norman Group đúc kết ba cách chính để giảm tải nhận thức: tránh lộn xộn thị giác, xây dựng trên mô hình tư duy khách đã có sẵn, và chuyển bớt việc ra khỏi đầu khách. Sinh Vũ dùng cả ba trong quá trình dựng kiến trúc thông tin.

Bắt khách nhớ: Khách phải giữ thông tin từ bước trước trong đầu để hoàn thành bước sau. Ví dụ: điền email ở bước 1, đến bước 3 phải nhập lại để xác nhận mà không hiển thị gợi ý.

Để khách nhận ra: Thông tin cần thiết hiển thị lại đúng chỗ. Menu có sẵn lựa chọn, form điền sẵn những gì có thể suy ra, và luôn cho khách thấy họ đang ở bước mấy trong tổng số mấy bước. Não không cần ghi nhớ vì mắt đã thấy.

Chia cụm: công cụ đơn giản nhất

Chia cụm (chunking) là cách gom các mảnh thông tin rời thành đơn vị có nghĩa. Thay vì một khối chữ liền, Anh Chị chia thành từng nhóm với tiêu đề rõ, và não khách có thể quét thay vì phải đọc từng dòng.

Nguyên tắc quan trọng ở đây là cấu trúc có nghĩa, không phải con số cứng. Đừng ép mọi thứ vào một số lượng cố định, mà hãy gom theo logic: thứ nào thuộc về nhau thì đứng cạnh nhau, thứ nào phục vụ bước khác nhau thì tách ra. Khi thông tin được nhóm đúng cách, khách quét qua và biết ngay mình cần phần nào.

Lỗi hay gặp trong thiết kế luồng

  • Khối chữ liền không xuống dòng, không tiêu đề: khách nhìn là ngại, chưa đọc đã muốn thoát
  • Bắt khách nhớ thông tin từ bước trước mà không hiển thị lại: tạo ra điểm tắc không cần thiết
  • Nhồi quá nhiều lựa chọn ngang nhau trên một màn hình: khách không biết ưu tiên cái nào, kết quả là không chọn gì
  • Tạo ra cách tương tác lạ trái quy ước: bắt khách học lại từ đầu thay vì dùng thứ họ đã quen

Lỗi cuối cùng đặc biệt đáng chú ý. Sáng tạo trong thiết kế tương tác chỉ nên xuất hiện khi có lý do chính đáng. Khi không có lý do đó, bám vào quy ước quen thuộc là lựa chọn ít tốn não hơn cho khách và ít rủi ro hơn cho Anh Chị.

Góc nhìn của Sinh Vũ

Giảm tải nhận thức không phải là việc của bộ phận kỹ thuật, cũng không phải chỉ là chuyện màu sắc và font chữ. Đây là việc thuộc thiết kế trải nghiệm và kiến trúc thông tin: sắp xếp nội dung theo cách khách nghĩ, chia cụm rõ, và để mỗi trang chỉ đòi hỏi đúng thứ cần cho bước đó.

Mỗi màn hình nên có một mục tiêu chính. Nếu Anh Chị không trả lời được câu hỏi "khách cần làm một việc gì ở đây?", thì màn hình đó đang bắt khách tự tìm câu trả lời, và đó là tải nhận thức không cần thiết.

Người dùng không nên phải ghi nhớ thông tin từ phần này sang phần khác của giao diện. Các lựa chọn, hành động, và đối tượng đều nên hiển thị sẵn hoặc dễ tìm thấy.

Nielsen Norman Group, 10 Usability Heuristics for User Interface Design

Khi Sinh Vũ dựng kiến trúc thông tin cho một trải nghiệm số, câu hỏi không phải là "đưa vào bao nhiêu nội dung" mà là "tại mỗi bước, khách cần biết gì và cần làm gì, và làm sao để hai việc đó rõ nhất có thể". Đó là mạch ngầm xuyên suốt toàn bộ cách Sinh Vũ tiếp cận thiết kế trải nghiệm.

Nguồn tham khảo

Nielsen Norman Group, What Is Cognitive Load?; Nielsen Norman Group, 10 Usability Heuristics for User Interface Design; Nielsen Norman Group, How Chunking Helps Content Processing; kinh nghiệm thực hành Sinh Vũ.

Câu hỏi thường gặp

Giảm tải nhận thức có nghĩa là thiết kế đơn giản, tối giản không?

Không hẳn. Đơn giản về thị giác là một phần, nhưng giảm tải nhận thức còn bao gồm việc gom thông tin đúng cụm, hiển thị lại thứ khách cần thay vì bắt họ nhớ, và bám vào quy ước quen thuộc. Một trang có nhiều nội dung vẫn có thể nhẹ não nếu được cấu trúc tốt.

Khi nào thì biết giao diện đang bắt khách nghĩ quá nhiều?

Dấu hiệu rõ nhất là tỉ lệ thoát cao ở bước giữa luồng, hoặc khách phải hỏi lại những thứ đã hiển thị trên màn hình. Anh Chị cũng có thể quan sát trực tiếp: nếu ai đó nhìn vào trang hơn ba giây mà chưa biết bấm đâu, là có vấn đề tải nhận thức rồi.

Tải nhận thức liên quan đến nội dung hay thiết kế?

Cả hai, và ranh giới thường mờ. Một khối chữ dài không xuống dòng là vấn đề định dạng nội dung; một menu có mười lăm mục ngang nhau là vấn đề kiến trúc thông tin; bắt khách nhớ mã giỏ hàng từ bước trước là vấn đề luồng thiết kế. Sinh Vũ nhìn ba lớp này cùng lúc thay vì tách rời.

← Về Trải nghiệm số
{INJ}