Khác biệt thương hiệu trong ngành nhà hàng và cafe phải là điều khách cảm được qua món, không gian và cách phục vụ, không phải câu khẩu hiệu trên bảng hiệu.
Với chuỗi F&B, định vị phải neo vào thứ khách cảm được trực tiếp: món ăn, không gian, cách nhân viên phục vụ. Điều đó có nghĩa là mọi lựa chọn định vị đều phải vận hành được đồng đều ở chi nhánh thứ hai, thứ năm, thứ mười. Bài toán khó không phải nghĩ ra định vị hay, mà là dịch định vị đó thành hệ thống chuẩn hóa giữ được khi số đầu bếp, ca phục vụ và điểm bán tăng lên.
Với chuỗi nhà hàng và cafe, định vị không kết thúc khi Anh / Chị chọn được câu khẩu hiệu hay một bộ màu sắc đẹp. Nó bắt đầu thật sự khi khách bước vào chi nhánh thứ hai và cảm thấy đúng như lần đầu ghé. Đó là điểm làm cho ngành F&B khác với hầu hết các ngành khác: định vị phải vận hành được, không chỉ truyền thông được.
Trong nhiều ngành, định vị sống chủ yếu trên kênh truyền thông: website, quảng cáo, bao bì. Trong F&B, kênh truyền thông thật sự là trải nghiệm tại điểm bán. Khách quyết định thương hiệu này có giữ đúng lời hứa hay không qua ba thứ: món ăn và đồ uống họ được dùng, không gian họ ngồi trong đó, cách nhân viên đối xử với họ. Nếu ba thứ này không kể cùng một câu chuyện với định vị trên slide, định vị đó không tồn tại trong mắt khách.
Điều này có nghĩa là khi xây dựng định vị cho chuỗi, Anh / Chị cần hỏi song song hai câu: "Chúng ta muốn khách nhớ điều gì?" và "Điều đó được thể hiện cụ thể như thế nào trong từng lần khách ghé?" Nếu không trả lời được câu thứ hai, câu thứ nhất chỉ là ý định.
Ngành F&B có ba mô hình vận hành chính, mỗi loại có một cách chơi định vị khác nhau.
Biết mình đang ở phân khúc nào giúp Anh / Chị tránh đầu tư sai chỗ. Chuỗi phục vụ nhanh không cần không gian kể chuyện dài. Chuỗi phục vụ đầy đủ không nên cạnh tranh bằng giá rẻ.
Khi chuỗi còn một hoặc hai điểm, người sáng lập thường kiểm soát trực tiếp được chất lượng. Khi số chi nhánh, đầu bếp và ca phục vụ tăng lên, định vị bắt đầu bị loãng nếu không có hệ thống chống loãng.
Hệ thống đó bao gồm: công thức chuẩn hóa cho từng món, định lượng nguyên liệu cố định, quy trình đào tạo nhân viên phục vụ theo cùng một tiêu chuẩn, và cơ chế kiểm tra chất lượng định kỳ theo từng điểm. Không có hệ thống này, chi nhánh mới mở sẽ dần trở thành một thương hiệu khác dưới cùng tên gọi.
Một yếu tố đặc thù khi xây chuỗi F&B tại Việt Nam là sự khác biệt lớn về khẩu vị, thói quen và mức giá chấp nhận được giữa các vùng. Chuỗi mở từ miền Nam ra miền Bắc, hoặc từ thành phố lớn về tỉnh, thường gặp áp lực phải điều chỉnh thực đơn hoặc mức giá.
Điều chỉnh nhỏ về thực đơn theo vùng là hợp lý và đôi khi cần thiết. Nhưng lõi định vị, thứ làm cho thương hiệu được nhận ra và nhớ đến, phải giữ nguyên. Nếu không, chuỗi sẽ không tích lũy được nhận diện thương hiệu (brand recognition, tức mức độ khách nhận ra và nhớ đến thương hiệu) theo thời gian.
Định vị F&B là tạo hình ảnh riêng trong tâm trí khách bằng cách xác định và truyền đạt đề xuất giá trị và điểm khác biệt cộng hưởng với tệp mục tiêu. Có thương hiệu nhấn tốc độ và tin cậy, có thương hiệu nhấn nguồn nguyên liệu và tính bền vững.
5WPR / Teeza, F&B positioning
Khi làm việc với chuỗi F&B, Sinh Vũ tiếp cận bằng cách phỏng vấn khách hiện tại và nghiên cứu đối thủ trước khi đề xuất định vị. Lý do là định vị đứng vững phải xây trên bằng chứng về điều khách thật sự trân trọng, không phải trên giả định của người trong ngành.
Sau khi định vị được xác lập, bước tiếp theo là dịch nó xuống thành thứ giữ được đồng đều qua nhiều điểm bán: tiêu chuẩn món, tiêu chuẩn phục vụ, tiêu chuẩn không gian. Với chuỗi cafe đang muốn lên phân khúc đặc sản (specialty, tức phân khúc cà phê chú trọng nguồn gốc hạt và phương pháp pha chế), Sinh Vũ đề nghị phỏng vấn khách ở cả hai phân khúc trước khi tái định vị, để hiểu rủi ro mất khách cũ trước khi quyết định vươn lên nhóm mới.
5WPR, brand positioning in F&B; Supy, consistency in multi-branch restaurant operations; Hotel Management, experiential F&B as strategy. Kết hợp kinh nghiệm thực hành của Sinh Vũ qua các dự án F&B đã phục vụ.
Cần, và tốt hơn là làm sớm. Khi còn ít điểm, chi phí điều chỉnh thấp hơn nhiều so với lúc đã mở rộng. Định vị rõ từ đầu giúp Anh / Chị tuyển đúng người, chọn đúng mặt bằng và huấn luyện nhân viên nhất quán ngay từ điểm thứ hai.
Điều chỉnh nhỏ về thực đơn hoặc cách phục vụ theo vùng là hợp lý, nhưng lõi định vị phải giữ nguyên. Nếu hai chi nhánh trông và cảm như hai thương hiệu khác nhau, khách sẽ không nhận ra chuỗi và không xây được lòng tin tích lũy qua nhiều lần ghé.
Dấu hiệu rõ nhất là khách quen của chi nhánh này sang chi nhánh khác và nói trải nghiệm khác hẳn. Một cách đơn giản là thu thập phản hồi theo từng điểm và so sánh, nếu điểm số hoặc nội dung phản hồi lệch nhiều giữa các chi nhánh thì định vị đang bị loãng ở khâu vận hành.