Không phải tệp đông nhất, không phải tệp hấp dẫn nhất, mà là tệp nơi lợi thế của Anh Chị rõ nhất.
Khi nguồn lực có hạn, chọn tệp khách theo bốn tiêu chí: đủ lớn để nuôi sống doanh nghiệp, đủ khả năng chi trả, Anh Chị tiếp cận được với chi phí hợp lý, và Anh Chị phục vụ họ giỏi hơn đối thủ. Đừng chọn tệp lớn nhất mà chọn tệp nơi lợi thế của mình rõ nhất, vì nguồn lực nhỏ thắng bằng tập trung, không bằng dàn trải. Chọn sai tệp từ đầu thì sản phẩm, thông điệp và kênh đều lệch theo, và mọi chi phí về sau đều là lãng phí.
Chọn tệp khách hàng là quyết định đầu tiên trong chiến lược, làm trước cả định vị thương hiệu. Vì khi Anh Chị quyết định phục vụ ai, mọi thứ về sau, từ sản phẩm, giá, thông điệp đến kênh phân phối, đều phải khớp với quyết định đó. Chọn sai tệp từ gốc thì dù làm đúng tất cả các bước còn lại cũng không cứu được kết quả.
Kotler đưa ra bộ tiêu chí gọi là DAMP, viết tắt của Distinct (tách bạch), Accessible (tiếp cận được), Measurable (đo được) và Profitable (sinh lời). Một tệp không đạt đủ bốn tiêu chí này thì không dùng được để nhắm, dù nghe có vẻ hấp dẫn đến đâu.
Với doanh nghiệp ở giai đoạn đầu hoặc đang tái cấu trúc, Sinh Vũ khuyên chọn chiến lược tập trung trước. Thắng chắc ở một chỗ rồi mới mở rộng là con đường bền hơn so với dàn mỏng từ đầu.
Định vị bắt đầu từ chọn ai để phục vụ. Chọn tệp là quyết định gốc, sai từ đây thì sản phẩm, thông điệp và kênh đều lệch theo.
Quan điểm quy trình nội bộ Sinh Vũ, S1
Trong quy trình S1, Sinh Vũ xây bộ ba chân dung khách hàng kèm bản đồ đồng cảm (empathy map, công cụ giúp hiểu sâu cảm xúc, suy nghĩ và hành vi của khách). Nhưng điều quan trọng không phải là vẽ đủ ba chân dung, mà là buộc Anh Chị phải chọn nhóm quan trọng nhất để dồn lực. Ba chân dung là để hiểu đủ thị trường, không phải để phục vụ cả ba cùng lúc.
Sinh Vũ dùng phỏng vấn và nghiên cứu thị trường để kiểm tra tệp có đủ lớn, đủ khả năng chi trả và tiếp cận được, không để người sáng lập tự chọn tệp bằng cảm tính. Vì khi đã chọn sai tệp, mọi chi phí đổ vào sản phẩm, tiếp thị và vận hành đều chạy lệch hướng và khó điều chỉnh về sau.
Câu hỏi Sinh Vũ thường hỏi khách khi bắt đầu: trong tất cả nhóm người có thể mua từ Anh Chị, nhóm nào mà Anh Chị phục vụ tốt hơn bất kỳ đối thủ nào khác, và nhóm đó có đủ lớn để nuôi sống doanh nghiệp không? Câu trả lời cho hai câu hỏi đó thường chỉ thẳng vào tệp nên chọn.
Philip Kotler, tiêu chí phân khúc DAMP và chiến lược tập trung (concentrated targeting) trong STP. Quan điểm quy trình nội bộ Sinh Vũ, S1, kế thừa POD của Keller và competitive alternatives của April Dunford.
Hoàn toàn có thể, và đó là điều bình thường. Khi tăng trưởng chững hoặc chi phí để có khách mới ngày càng tăng, đó thường là dấu hiệu tệp ban đầu chọn chưa đúng hoặc thị trường đã thay đổi. Anh Chị có thể xem xét lại tệp, nhưng không nên thay đổi liên tục vì mỗi lần chuyển hướng đều kéo theo việc phải điều chỉnh sản phẩm, thông điệp và kênh.
Ưu tiên tệp nơi lợi thế cạnh tranh của Anh Chị rõ nhất, không phải tệp đông nhất hay dễ tiếp cận nhất. Lợi thế rõ nghĩa là Anh Chị phục vụ họ tốt hơn đối thủ ở điểm quan trọng với chính nhóm đó. Sau khi thắng chắc ở một chỗ, Anh Chị mới có nền để mở rộng sang tệp tiếp theo.
Sinh Vũ dùng phỏng vấn và nghiên cứu thị trường để kiểm tra, không để founder tự ước lượng bằng cảm tính. Anh Chị cần ước tính số lượng khách tiềm năng trong tệp, tần suất họ mua, và mức giá họ sẵn lòng trả. Nếu con số đó không đủ để duy trì doanh nghiệp ở mức tối thiểu, tệp đó quá hẹp dù nghe có vẻ hấp dẫn.