Góc nhìn · Ngành du lịch

Homestay muốn thành thương hiệu lưu trú: điều cần làm trước cả ảnh đẹp

Hàng nghìn homestay Việt Nam đang chạy cùng một công thức, và ảnh đẹp không phải lối thoát.

Chốt nhanh

Thứ một homestay cần trước khi đầu tư vào ảnh, nhận diện, hay quảng cáo là một định vị rõ ràng: chỗ này dành cho ai, tạo ra trải nghiệm gì mà nơi khác không có, và vì sao khách nên quay lại. Không có câu trả lời cho ba điều đó, mọi ảnh đẹp chỉ là tiền tiêu mà không tích lũy.

Hàng nghìn homestay Việt Nam đang chạy cùng một công thức: thuê thợ ảnh chụp góc vàng, lên Airbnb và Booking, giảm giá vào mùa thấp điểm, rồi chạy quảng cáo Facebook khi phòng trống. Vòng lặp đó tốn tiền đều đặn nhưng không tích lũy được gì. Điều mà công thức này bỏ qua không phải là một bức ảnh đẹp hơn, mà là một lý do để tồn tại khác với tất cả những nơi còn lại.

Vấn đề thật không phải là thiếu ảnh đẹp

Nếu bạn mở Booking.com và lọc theo bất kỳ tỉnh du lịch nào ở Việt Nam, điều đập vào mắt đầu tiên không phải là sự khác biệt mà là sự giống nhau đáng kinh ngạc: cùng tone vàng ấm, cùng giường trải khăn trắng, cùng cây xanh góc phòng, cùng caption "không gian yên bình giữa lòng thiên nhiên". Không phải vì các chủ homestay thiếu thẩm mỹ. Mà vì tất cả đều đang sao chép cùng một hình dung về "chỗ nghỉ đẹp" mà không hỏi: đẹp cho ai, và để làm gì.

Marty Neumeier, tác giả cuốn The Brand Gap, định nghĩa thương hiệu là "cảm nhận trong ruột của khách hàng về sản phẩm, dịch vụ, hay tổ chức". Không phải logo. Không phải ảnh. Không phải màu chủ đạo. Đó là thứ khách nhớ, kể lại, và dùng để phân biệt bạn với mọi lựa chọn khác khi họ ngồi lên Grab về nhà. Cái "cảm nhận trong ruột" đó không đến từ ảnh, dù ảnh có thể truyền tải nó nếu bạn đã biết mình đang truyền tải cái gì.

Điều phải có trước: một định vị rõ ràng

Định vị (positioning) là câu trả lời cho ba câu hỏi đặt cạnh nhau: Chỗ này dành cho ai cụ thể? Họ đến đây để có trải nghiệm gì mà nơi khác không cung cấp? Và tại sao họ sẽ nhớ tên chỗ này chứ không chỉ nhớ "cái homestay ở Đà Lạt hồi tháng trước"?

Ba câu hỏi đó nghe đơn giản nhưng hầu hết chủ homestay bỏ qua bước trả lời chúng một cách thành thật. "Dành cho tất cả mọi người yêu thiên nhiên" không phải định vị, đó là mô tả chung cho cả ngành. "Không gian yên tĩnh để nghỉ ngơi" không phải định vị, đó là tiêu chuẩn tối thiểu mà khách mặc định chỗ nào cũng phải có.

Định vị thật trông như thế này: một homestay ở Hội An chọn phục vụ riêng các gia đình có con nhỏ dưới mười tuổi, thiết kế mọi thứ từ giường tầng an toàn đến góc chơi trong nhà đến thực đơn sáng không cay, và xây cả một bộ "cẩm nang phố cổ cho bố mẹ bận rộn" gửi trước check-in. Họ không cần cạnh tranh với boutique hotel dành cho cặp đôi honeymoon vì họ không đang nói chuyện với khách đó. Và khi một bà mẹ hỏi trong group du lịch "cho trẻ con đi cùng thì ở đâu Hội An", tên của họ được nhắc ngay lập tức.

15 đến 25%Hoa hồng mà các OTA lớn (Booking.com, Agoda) thường thu trên mỗi đặt phòng, theo GoHost.vn. Với homestay không có thương hiệu riêng, toàn bộ doanh thu phụ thuộc vào kênh này và không tích lũy được quan hệ với khách.

Bẫy OTA và bài toán sở hữu khách

Hầu hết homestay đơn lẻ ở Việt Nam sống nhờ OTA (nền tảng đặt phòng trực tuyến như Booking, Airbnb, Agoda). Điều đó không sai, nhất là ở giai đoạn đầu. Vấn đề là khi OTA trở thành kênh duy nhất, thì dữ liệu khách thuộc về nền tảng, không phải về bạn. Khách nhớ "cái homestay trên Booking" không nhớ tên cụ thể. Lần sau họ tìm lại, họ gõ vào Booking chứ không gõ tên bạn vào Google.

Đây là điểm mà thương hiệu can thiệp: khi khách nhớ tên và chủ động tìm thẳng, bạn không còn trả 15 đến 25% hoa hồng cho mỗi lượt đó. Nhưng để khách nhớ tên, cần phải có tên đáng nhớ gắn với một lý do cụ thể. Không thể giải quyết bài toán lệ thuộc OTA bằng cách làm ảnh đẹp hơn trên chính OTA đó.

Positioning is not what you do to a product. It is what you do to the mind of the prospect. Định vị không phải là điều bạn làm với sản phẩm. Đó là điều bạn làm với tâm trí của khách hàng tiềm năng.

Al Ries và Jack Trout, Positioning: The Battle for Your Mind

Storytelling bản địa: tài sản bị bỏ phí

Nghịch lý của ngành lưu trú Việt Nam: đất nước có nguồn nguyên liệu câu chuyện dày đặc, từ làng nghề đến phương ngữ đến ký ức ẩm thực vùng miền, nhưng phần lớn homestay lại chọn ngôn ngữ thị giác và văn bản trung tính quốc tế không nguồn gốc.

Những chỗ làm được điều này tốt không đang "truyền thống hóa" theo nghĩa dân gian. Họ đang chọn một chi tiết bản địa thật, cụ thể, không bịa, rồi nhất quán đưa nó vào mọi điểm chạm: cách đặt tên phòng, thứ đặt trên gối đêm đầu, mùi hương trong không gian, cách nhân viên giới thiệu cơ sở. Kapferer gọi đây là "physique dựng sân khấu" trong lăng kính bản sắc thương hiệu. Khi physique có nguồn gốc thật, năm mặt còn lại của thương hiệu mới có chỗ để đứng.

38%Mức giá cao hơn mà khách sẵn sàng trả cho thương hiệu được đánh giá là "có ý nghĩa và khác biệt", theo Kantar BrandZ. Con số áp dụng cho ngành lưu trú: khách không so giá khi họ đã muốn đúng chỗ đó.

Nhất quán từ trước check-in đến sau check-out

Wally Olins mô tả thương hiệu vận hành qua bốn vector: sản phẩm, môi trường, truyền thông, và hành vi. Với homestay, bốn thứ đó dịch ra thực tế như sau: không gian vật lý và tiện ích (sản phẩm), thiết kế từ biển hiệu đến khăn tắm đến mùi nến (môi trường), cách viết mô tả phòng và trả lời inbox (truyền thông), và cách chủ hoặc nhân viên tương tác với khách từ tin nhắn xác nhận đầu tiên đến lúc gửi lời cảm ơn sau check-out (hành vi).

Điểm yếu phổ biến nhất không phải là thiết kế kém. Mà là bốn vector đó không nói cùng một ngôn ngữ. Ảnh trên OTA truyền cảm giác yên tĩnh sang trọng, nhưng chủ nhắn tin bằng emoji và gọi khách là "fen". Phòng thiết kế minimalist nhưng tờ hướng dẫn in Comic Sans ép plastic. Bữa sáng home-cooked nhưng menu là file Word mặc định. Mỗi điểm lệch nhỏ đó không phải vấn đề thiết kế, đó là vấn đề tích lũy nhận thức: khách không rõ mình đang ở loại chỗ nào, nên ký ức về chỗ này mờ hơn.

50 mili-giâyThời gian trung bình để não người hình thành ấn tượng thị giác đầu tiên về một trang web hoặc không gian, theo nghiên cứu của Lindgaard và cộng sự, đăng trên tạp chí Behaviour and Information Technology (2006). Ảnh đầu tiên trên trang OTA làm việc trong khoảng thời gian đó, nhưng chỉ ảnh đầu tiên thôi.

Vậy bắt đầu từ đâu

Trước khi gọi thợ ảnh, trước khi thuê designer làm logo, trước khi nâng cấp nội thất, cần ngồi xuống và trả lời ba câu thành thật: Khách lý tưởng của tôi là ai cụ thể, họ đến đây ở giai đoạn nào trong cuộc sống? Trải nghiệm nào mà chỉ chỗ tôi có, xuất phát từ vị trí, con người, hay nguồn gốc của tôi? Sau khi về, khách sẽ kể gì về chỗ này, và họ sẽ kể với ai?

Câu trả lời cho ba câu đó là bản định vị sơ khai. Từ đó, mọi quyết định tiếp theo, từ ảnh đến tên phòng đến cách viết profile OTA đến loại nhạc nền, đều có thể kiểm tra: điều này có nhất quán với thứ mình đang xây không? Nếu không biết đang xây cái gì, thì không có cách nào để kiểm tra.

Byron Sharp nhắc trong How Brands Grow rằng nhận diện thương hiệu chỉ tích lũy được khi nó được lặp lại nhất quán qua thời gian. Với homestay, điều đó có nghĩa là không phải chạy chiến dịch ảnh mới mỗi mùa mà là quyết định một lần xem mình là ai, rồi thực thi điều đó trong từng điểm chạm đủ lâu để khách nhớ.

Ghi chú: Số liệu 38% (Kantar BrandZ) và 50ms (Lindgaard et al.) được trích từ nghiên cứu công bố và có peer-review hoặc nguồn thứ cấp đáng tin cậy. Số hoa hồng OTA 15 đến 25% là dải phổ biến theo báo cáo ngành tại GoHost.vn, có thể thay đổi theo từng nền tảng và mức độ đàm phán của cơ sở. Không có số liệu về "tỷ lệ chuyển đổi tăng nhờ thương hiệu đẹp hơn" vì dữ liệu dạng đó thường là tự báo cáo và không kiểm chứng được trong ngành lưu trú nhỏ lẻ tại Việt Nam.

Nguồn tham khảo

Byron Sharp, How Brands Grow (Ehrenberg-Bass Institute). Marty Neumeier, The Brand Gap. Jean-Noël Kapferer, The New Strategic Brand Management. Wally Olins, On Brand. Kantar BrandZ Global Report. Dữ liệu thị trường du lịch: Tổng cục Du lịch Việt Nam, HotelJob.vn, GoHost.vn.

Câu hỏi thường gặp

Homestay nhỏ có cần xây thương hiệu không, hay chỉ cần ảnh đẹp và đăng OTA?

Ảnh đẹp và OTA giúp bạn có đặt phòng trong ngắn hạn, nhưng không tạo ra khách quay lại hay khách chủ động tìm thẳng đến bạn. Thương hiệu là thứ làm cho khách nhớ tên chỗ của bạn, kể cho bạn bè nghe, và chọn bạn thay vì nơi rẻ hơn. Ngay cả homestay nhỏ cũng cần một lý do để tồn tại khác với tất cả các chỗ còn lại.

Định vị thương hiệu homestay khác gì với việc chọn phong cách thiết kế nội thất?

Phong cách nội thất là phần dễ nhìn thấy nhất, nhưng định vị là câu hỏi sâu hơn: bạn phục vụ ai, họ đến đây để có trải nghiệm gì, và điều gì làm cho nơi này khó thay thế. Nội thất theo đuổi xu hướng sẽ lỗi thời, còn định vị rõ sẽ dẫn hướng cho mọi quyết định từ thiết kế đến cách trả lời tin nhắn khách.

Bao giờ thì homestay nên đầu tư vào ảnh chuyên nghiệp và nhận diện thương hiệu?

Sau khi bạn đã trả lời được: đây là chỗ dành cho ai, tạo ra trải nghiệm gì, và khách sẽ kể gì về nơi này khi về. Đầu tư vào ảnh và nhận diện trước khi có câu trả lời đó thường dẫn đến việc làm lại sau một đến hai năm, khi nhận ra hình ảnh không khớp với khách thật mà bạn đang phục vụ.

← Về Góc nhìn
{INJ}