Kêu gọi 'nói thẳng' không đủ. Anh Chị cần thiết kế cấu trúc buổi để giảm áp lực phân cấp trước khi mở miệng yêu cầu bất kỳ điều gì.
Chênh lệch quyền lực trong phòng là rào cản có hệ thống, không phải vấn đề cá tính hay thái độ. Khi sếp ngồi cùng mà không có cấu trúc bảo vệ, ý kiến thu được thường là ý kiến của sếp được nhóm xác nhận lại, không phải nhìn thực tế. Sinh Vũ xử lý điều này bằng cách thiết kế lại thứ tự và hình thức thu ý kiến, không phải chỉ kêu gọi mọi người thoải mái.
Buổi làm việc kết thúc, mọi người gật đầu, sếp hài lòng. Nhưng sau đó nhân viên nói với nhau những điều hoàn toàn khác. Đây không phải chuyện hiếm, và nguyên nhân không phải do nhân viên thiếu trung thực hay sếp quá độc đoán. Đây là hiệu ứng có cấu trúc: khi người quyền lực nhất ngồi trong phòng mà không có thiết kế bảo vệ, cả nhóm tự điều chỉnh hành vi theo hướng an toàn nhất.
Geert Hofstede, nhà nghiên cứu văn hóa quốc gia, đo lường Power Distance Index (chỉ số khoảng cách quyền lực) tại nhiều nước và ghi nhận Việt Nam ở mức tương đối cao so với trung bình toàn cầu. Điều này có nghĩa: trong bối cảnh Việt Nam, cấp dưới có xu hướng chờ chỉ đạo từ cấp trên và tránh phản biện công khai. Đây là đặc điểm văn hóa được hình thành qua lịch sử, không phải lỗi của cá nhân nào.
Roger Schwarz, tác giả cuốn The Skilled Facilitator, mô tả hai chế độ hoạt động của nhóm: defensive routines (thói quen phòng thủ, tức là mọi người nói những gì bảo vệ hình ảnh của mình) và productive reasoning (lý luận có năng suất, tức là mọi người nói những gì họ thực sự nghĩ). Khi chênh lệch quyền lực lớn, nhóm tự động rơi vào chế độ phòng thủ mà không cần ai yêu cầu.
Kêu gọi mọi người "nói thẳng" không thay đổi được chế độ này. Chỉ có thiết kế cấu trúc buổi mới làm được.
HiPPO là viết tắt của Highest Paid Person's Opinion, tức ý kiến của người có quyền lực và thu nhập cao nhất trong phòng. Trong văn hóa quản trị và ra quyết định dựa trên dữ liệu, hiệu ứng HiPPO mô tả hiện tượng cả nhóm dần dần điều chỉnh ý kiến về phía người quyền lực nhất, thường mà không ai nhận ra mình đang làm vậy.
Hệ quả thực tế rất cụ thể:
Hướng 1: Thu ý kiến ẩn danh trước khi thảo luận nhóm. Dùng giấy hoặc công cụ số để mỗi người viết ý kiến của mình trước, không nhìn thấy ý kiến người khác. Facilitator tổng hợp và trình bày theo chủ đề trước khi mở thảo luận. Cách này phá vỡ hiệu ứng HiPPO ngay từ đầu vì mỗi người đã đặt bút xuống trước khi nghe sếp nói gì.
Hướng 2: Yêu cầu sếp lắng nghe, không phát biểu trong nửa đầu buổi. Sinh Vũ thường đề xuất điều này trực tiếp với người ra quyết định trước buổi. Khi sếp tự nguyện rút lại quyền phát biểu trước, cả phòng nhận được tín hiệu rõ ràng rằng buổi này khác với họp thông thường.
Ngoài hai hướng chính trên, còn có thêm các lựa chọn tùy bối cảnh:
Tâm lý an toàn không đến từ lời kêu gọi. Nó đến từ bằng chứng lặp đi lặp lại rằng nói thẳng không gây hậu quả.
Roger Schwarz, The Skilled Facilitator, Jossey-Bass
Trước mỗi buổi có sếp tham dự, Sinh Vũ thường hỏi thẳng: "Đội của Anh Chị có thói quen nói thẳng khi Anh Chị ngồi trong phòng không?" Câu trả lời quyết định cách thiết kế buổi, không phải chỉ nội dung.
Nếu câu trả lời là không, hoặc Anh Chị không chắc, Sinh Vũ sẽ đề xuất điều chỉnh cấu trúc cụ thể và giải thích lý do. Đây không phải nghi ngờ năng lực lãnh đạo của Anh Chị. Đây là thực tế vận hành của hầu hết đội nhóm trong bối cảnh văn hóa có khoảng cách quyền lực rõ ràng.
Sinh Vũ cũng nói thẳng một giới hạn: không thể đảm bảo tâm lý an toàn nếu văn hóa tổ chức không hỗ trợ. Một buổi workshop được thiết kế tốt có thể tạo điều kiện để người ta nói. Nhưng nếu lịch sử gần đây cho thấy nói thẳng dẫn đến hậu quả, không có kỹ thuật nào đủ mạnh để thay đổi điều đó trong một buổi. Khi đó, Sinh Vũ sẽ nói rõ với Anh Chị để cả hai quyết định bước tiếp theo phù hợp.
Geert Hofstede, Cultures and Organizations: Software of the Mind, McGraw-Hill. Roger Schwarz, The Skilled Facilitator, Jossey-Bass. Khái niệm HiPPO effect từ tài liệu quản trị và ra quyết định dựa trên dữ liệu.
Anh Chị nên nói thẳng với người dẫn dắt buổi rằng mình muốn nghe ý kiến chưa qua lọc, không phải ý kiến được chỉnh cho vừa ý mình. Sau đó để người dẫn dắt thiết kế cấu trúc: thu ý kiến viết trước khi Anh Chị phát biểu, hoặc yêu cầu Anh Chị lắng nghe trong nửa đầu buổi mà không bình luận. Việc Anh Chị tự nguyện rút lại quyền phát biểu trước là tín hiệu mạnh nhất để cả phòng hiểu rằng buổi này khác.
Trong nhóm rất nhỏ, ẩn danh hoàn toàn là khó. Khi đó Sinh Vũ thường chuyển sang phỏng vấn riêng 1-1 trước buổi, rồi tổng hợp và trình bày theo chủ đề mà không gắn tên người. Người dẫn dắt đứng ra nhận trách nhiệm về bản tổng hợp đó, không quy về ai cụ thể. Cách này hiệu quả hơn ép mọi người nói thẳng trước mặt sếp trong phòng nhỏ.