Menu website của Anh/Chị đang phản ánh doanh nghiệp hay phản ánh khách hàng?
Kiến trúc thông tin (cách tổ chức và phân nhóm nội dung trên website) đúng khi nó khớp với mô hình tư duy của khách hàng, tức là họ kỳ vọng tìm thứ đó ở đâu và gọi nó là gì. Cách nhanh nhất để biết điều đó là để chính khách tự nhóm và tự đặt tên nội dung, thay vì đội ngũ nội bộ tự áp đặt cấu trúc. Nếu Anh/Chị thấy khách hàng cứ lạc trên website dù nội dung đã đầy đủ, gốc vấn đề thường nằm ở đây.
Khi khách hàng vào website mà phải đoán, phải quét qua từng mục rồi bỏ đi, nguyên nhân hầu như không phải do giao diện xấu hay nội dung thiếu. Nguyên nhân thường là cấu trúc trang đang phản ánh cách doanh nghiệp nghĩ về mình, không phải cách khách hàng nghĩ về nhu cầu của họ. Đây là bài toán kiến trúc thông tin (information architecture: cách tổ chức, phân nhóm và đặt tên nội dung), và nó cần được giải trước khi thiết kế giao diện.
Trong hầu hết dự án website Sinh Vũ từng tiếp nhận, menu và cấu trúc trang được dựng theo cách đội ngũ nội bộ quen gọi. Phòng Kinh doanh có một mục. Phòng Dịch vụ có một mục. Tên nhóm dùng thuật ngữ mà chỉ người trong ngành mới hiểu ngay. Kết quả là khách hàng phải "học" cách doanh nghiệp tổ chức bộ máy trước khi tìm được thứ họ cần.
Mô hình tư duy (mental model) là tập hợp kỳ vọng mà khách mang vào khi họ tới website: họ kỳ vọng tìm "bảng giá" ở đâu, họ gọi dịch vụ đó là gì, họ nghĩ bước tiếp theo sau khi đọc xong là gì. Kiến trúc thông tin đúng là kiến trúc khớp với mô hình tư duy đó, không phải khớp với sơ đồ tổ chức nội bộ.
Có hai kỹ thuật nghiên cứu người dùng được đánh giá cao trong thực hành thiết kế trải nghiệm, và chúng bổ trợ nhau theo thứ tự:
Để chính người dùng tự nhóm và tự đặt tên nội dung là cách nhanh nhất để khám phá mô hình tư duy của họ, thay vì đội ngũ tự phỏng đoán rồi áp đặt.
Nielsen Norman Group, Card Sorting: Uncover Users' Mental Models
Câu trả lời phụ thuộc vào lý do chính khiến khách vào trang:
Một website thường có cả hai loại nội dung. Nguyên tắc là xác định nhiệm vụ chính của đa số khách, rồi ưu tiên cấu trúc đó cho phần điều hướng chính, trong khi nội dung tham khảo có thể xếp riêng theo chủ đề.
Không có con số cố định, nhưng có nguyên tắc thực hành: giữ cấu trúc phẳng khi số mục ít, chia tầng khi lượng nội dung lớn tới mức một cấp không chứa nổi. Vấn đề thường gặp không phải quá nhiều tầng, mà là quá nhiều mục nằm ngang hàng ở một tầng khiến khách phải quét quá lâu. Khi một cấp có quá nhiều lựa chọn, đó là tín hiệu để chia nhóm nhỏ hơn, không phải để nhồi thêm.
Với nhãn (label) của từng mục, nguyên tắc đơn giản là: đặt từ khóa quan trọng nhất lên đầu và dùng từ khách hiểu ngay, không để khách phải đoán nghĩa. "Bảng giá" rõ hơn "Giải pháp đầu tư". "Liên hệ" rõ hơn "Kết nối với chúng tôi".
Sinh Vũ dựng website từ chiến lược nội dung và luồng trải nghiệm trước khi chạm vào giao diện. Giai đoạn khám phá đầu dự án là lúc Sinh Vũ làm rõ hai thứ: khách hàng của Anh/Chị cần gì, và doanh nghiệp muốn họ làm gì tiếp theo sau mỗi bước. Cấu trúc trang được dựng từ hai câu hỏi đó, không từ danh sách nội dung Anh/Chị muốn đưa lên.
Đây là việc thuộc thiết kế trải nghiệm và kiến trúc thông tin, không phải lập trình. Làm đúng ở giai đoạn này tiết kiệm nhiều lần chỉnh sửa sau khi đã dựng giao diện xong, vì sửa cấu trúc sau khi thiết kế xong tốn công hơn sửa cấu trúc trên giấy rất nhiều.
Nielsen Norman Group, Card Sorting: Uncover Users' Mental Models; Nielsen Norman Group, Card Sorting vs. Tree Testing. Phần lăng kính và nhận định thực hành lấy từ kinh nghiệm dự án của Sinh Vũ Studio.
Sắp xếp thẻ là kỹ thuật nghiên cứu trong đó Anh/Chị viết từng mục nội dung lên thẻ rời, rồi nhờ một số khách hàng thật tự gom thành nhóm theo cách hợp lý với họ và tự đặt tên nhóm. Qua đó, Anh/Chị thấy được họ phân loại ra sao và dùng từ ngữ nào. Phiên bản đơn giản có thể tự làm với giấy note hoặc công cụ trực tuyến, không nhất thiết cần thuê chuyên gia nghiên cứu người dùng nếu đội ngũ hiểu rõ cách đọc kết quả.
Nhóm theo nhiệm vụ có nghĩa là tổ chức nội dung theo việc khách muốn làm, ví dụ 'Đăng ký dùng thử', 'So sánh gói dịch vụ'. Nhóm theo chủ đề tổ chức theo loại thông tin, ví dụ 'Về sản phẩm', 'Kiến thức ngành'. Khi khách tới để ra quyết định hoặc hoàn thành một hành động cụ thể thì nhóm theo nhiệm vụ hiệu quả hơn. Khi khách tới để đọc, tìm hiểu, hoặc website thiên về nội dung dài thì nhóm theo chủ đề phù hợp hơn.
Dấu hiệu rõ nhất là khách hàng hỏi thông tin mà thực ra đã có trên website, hoặc Anh/Chị phải giải thích menu trước khi khách biết bấm vào đâu. Một cách kiểm tra nhanh là nhờ người chưa biết gì về doanh nghiệp thực hiện một vài nhiệm vụ cụ thể trên website mà không được hướng dẫn, rồi quan sát họ đi đâu trước và bị kẹt ở đâu.