Ảnh đẹp mà đặt cạnh logo thì chênh, thường là vấn đề quy trình, không phải vấn đề thẩm mỹ.
Ảnh lạc tông xảy ra khi ekip nhiếp ảnh và ekip thiết kế nhận diện không có tài liệu chung để tham chiếu. Giải pháp không phải làm lại ảnh hay làm lại nhận diện mà là tạo visual style guide (hướng dẫn phong cách hình ảnh) kết nối cả hai, và đưa bộ màu nhận diện vào brief của buổi chụp từ trước khi bấm máy. Bước kiểm tra cuối cùng là đặt ảnh đã hậu kỳ xong vào đúng bối cảnh sử dụng thực tế, cạnh các thành phần nhận diện, trước khi nghiệm thu.
Ảnh đẹp, nhận diện đẹp, nhưng đặt cạnh nhau thì chênh. Đây là tình huống Sinh Vũ gặp thường xuyên khi tiếp nhận dự án từ khách đã có cả hai mà chưa có thứ kết nối chúng. Vấn đề không nằm ở tay nghề của photographer hay của nhà thiết kế. Nó nằm ở quy trình.
Bộ nhận diện thương hiệu và bộ ảnh thương mại thường được làm bởi hai ekip khác nhau, ở hai thời điểm khác nhau, với hai bộ brief khác nhau. Nếu không có tài liệu chung để cả hai tham chiếu, mỗi bên sẽ tự diễn giải "phong cách thương hiệu" theo gu riêng của mình.
Kapferer, trong The New Strategic Brand Management, gọi đây là vấn đề "Brand Coherence" (mạch lạc thương hiệu): người tiêu dùng xây dựng ấn tượng về thương hiệu qua nhiều điểm tiếp xúc khác nhau. Mỗi điểm không nhất quán là một lần họ phải "cập nhật lại" hình ảnh thương hiệu trong đầu, và sau nhiều lần như vậy, hình ảnh đó trở nên mờ nhạt.
Về kỹ thuật, có thêm một lớp phức tạp: màu trong ảnh nhiếp ảnh chạy theo không gian màu sRGB hoặc AdobeRGB, trong khi màu nhận diện được định nghĩa bằng Pantone, CMYK hoặc mã HEX. Hai hệ thống này không tự động khớp nhau. Cần có bước chuyển đổi và kiểm tra thủ công.
Trong quy trình R1 của Sinh Vũ, Art Direction Document và hướng dẫn sử dụng theo kênh được đưa vào deliverable (sản phẩm bàn giao) ngay từ vòng đầu tiên. Phần hướng dẫn theo kênh không chỉ nói ảnh dùng ở đâu mà còn nói ảnh đặt trên nền màu gì, với không gian xung quanh như thế nào. Đây chính là bước giúp Anh / Chị ghép ảnh vào đúng vị trí mà không lạc tông.
Sinh Vũ cũng chuẩn hóa metadata thư viện ảnh để Anh / Chị và ekip thiết kế của mình biết ảnh nào dùng cho kênh nào, tránh tình huống dùng ảnh sai bối cảnh mà không hay.
Nhất quán hình ảnh qua các điểm chạm không phải là việc làm cho mọi thứ trông giống nhau. Đó là việc đảm bảo mọi thứ nói cùng một giọng.
Nguyên tắc Brand Coherence, Kapferer (2008)
Điều Anh / Chị cần làm thực tế rất đơn giản: trước buổi chụp tiếp theo, gửi cho photographer bộ màu nhận diện và một trang mô tả tông ảnh mong muốn. Sau khi nhận ảnh hậu kỳ, đặt thử vào đúng vị trí sử dụng thực tế trước khi nghiệm thu. Hai bước này giải quyết được phần lớn vấn đề lạc tông mà không cần làm lại bất cứ thứ gì từ đầu.
Kapferer, J.N. (2008). The New Strategic Brand Management. Kogan Page. Sinh Vũ Studio, quy trình R1 (tài liệu nội bộ).
Brand guideline thông thường quy định màu logo, font, layout, nhưng hiếm khi nói rõ nhiếp ảnh cần tông màu gì, ánh sáng kiểu gì, hay nên tránh màu nào trong khung hình. Photographer và retoucher cần được brief riêng với thông tin từ guideline đó, không tự đọc và suy luận được. Thiếu bước chuyển tiếp này là lý do phổ biến nhất khiến ảnh và nhận diện không khớp nhau dù cả hai đều được làm tốt.
Không nhất thiết phải chụp lại toàn bộ. Bước đầu tiên là xem ảnh cũ có xung đột trực tiếp với nhận diện mới không, ví dụ tông màu warm trong khi nhận diện mới dùng cool hoàn toàn. Nếu xung đột nhẹ, có thể điều chỉnh hậu kỳ. Nếu xung đột nặng hoặc ảnh cũ gắn quá chặt với cá tính thương hiệu cũ, chụp lại sẽ tiết kiệm chi phí hơn về lâu dài so với việc cứ đắp vá từng ảnh.