Cấu trúc quản trị thương hiệu không quan trọng bằng câu hỏi: ai là người ra quyết định cuối cùng khi có bất đồng?
Với doanh nghiệp nhỏ dưới khoảng mười lăm nhân sự, để một người cầm thương hiệu thường hiệu quả hơn, miễn là người đó được trao quyền thực sự và có bộ quy chuẩn đủ rõ để ra quyết định mà không cần leo lên cấp trên mỗi lần. Khi tổ chức có ít nhất ba phòng ban cùng ảnh hưởng đến nhận diện hoặc thông điệp thương hiệu, hội đồng thương hiệu nội bộ (brand council) mới phát huy tác dụng phối hợp. Dù chọn hướng nào, điều bắt buộc là phải chỉ định một người giữ quyền quyết định cuối cùng (brand arbiter), vì hội đồng không có trọng tài thường chậm hơn một người mà không an toàn hơn.
Câu hỏi này thực ra không phải câu hỏi về cơ cấu tổ chức, mà là câu hỏi về tốc độ so với độ bền. Một người cầm thương hiệu thì nhanh, nhưng dễ vỡ khi người đó thay đổi. Hội đồng thì bền hơn về mặt thể chế, nhưng chậm hơn và dễ rơi vào vòng tranh luận không hồi kết nếu thiếu cấu trúc. Anh Chị cần chọn cấu trúc phù hợp với quy mô thực tế của tổ chức hiện tại, không phải cấu trúc nghe có vẻ chuyên nghiệp hơn.
Trước khi chọn mô hình, Anh Chị cần đánh giá trung thực bốn điểm sau:
Hội đồng thương hiệu không thay thế được chính sách thương hiệu bằng văn bản. Con người thay đổi còn tài liệu phải ở lại và vận hành độc lập với con người.
Aaker, D. Managing Brand Equity
Qua các dự án thực tế, Sinh Vũ nhận thấy phần lớn khách hàng ở giai đoạn đầu xây dựng hệ điều hành thương hiệu nên duy trì mô hình một người cầm, nhưng cần kết hợp với bộ quy chuẩn đủ rõ để người đó có căn cứ ra quyết định mà không cần leo lên founder mỗi lần. Đây là điểm mấu chốt: vấn đề thường không phải là thiếu người, mà là thiếu tài liệu để người cầm có thể tự tin quyết định.
Khi tổ chức phát triển đến mức cần phối hợp nhiều phòng ban, bước hợp lý tiếp theo không phải là lập hội đồng toàn thể ngay, mà là hình thành nhóm duyệt nhỏ hai đến ba người với phân công cụ thể theo loại tài sản thương hiệu, ví dụ: ai duyệt nội dung truyền thông, ai duyệt thiết kế ứng dụng mới, ai duyệt thông điệp sản phẩm. Rõ hơn là to hơn.
Điều Anh Chị cần kiểm tra trước tiên không phải là cấu trúc nào nghe hay hơn, mà là: trong tổ chức hiện tại, khi có bất đồng về thương hiệu, quyết định cuối cùng do ai ra và người đó có đủ thông tin và thẩm quyền để ra quyết định đó không?
Aaker, D. Managing Brand Equity. Keller, K.L. Strategic Brand Management. Kinh nghiệm thực hành từ Sinh Vũ Studio qua các dự án BOS Lite và BOS SME.
Khi doanh nghiệp mở rộng đến mức có nhiều phòng ban cùng sản xuất hoặc sử dụng tài sản thương hiệu mà không có cơ chế phối hợp, founder sẽ trở thành nút thắt cổ chai. Dấu hiệu cụ thể là marketing, sản phẩm và vận hành liên tục ra thông điệp hoặc hình ảnh không thống nhất với nhau. Lúc đó không nhất thiết phải thành lập hội đồng toàn thể, mà có thể bắt đầu bằng nhóm duyệt nhỏ hai đến ba người với phân công rõ theo loại tài sản.
Không có con số cố định, nhưng nguyên tắc là hội đồng chỉ hiệu quả khi có nhiệm vụ rõ ràng và kết quả cuộc họp được ghi chép, có cơ chế thực thi sau đó. Hội đồng họp định kỳ nhưng không ra được quyết định cụ thể thì chỉ tiêu tốn thời gian. Sinh Vũ khuyến nghị bắt đầu với nhóm nhỏ, phân công cụ thể theo loại tài sản thay vì họp toàn thể mỗi khi có câu hỏi.
Rủi ro rõ nhất là sự phụ thuộc vào cá nhân: khi người đó vắng mặt hoặc rời tổ chức, không ai có đủ căn cứ để ra quyết định nhất quán. Cách giảm thiểu rủi ro này không phải là lập hội đồng ngay, mà là đảm bảo toàn bộ quyết định và quy tắc đã được ghi thành tài liệu, vì con người thay đổi còn tài liệu phải ở lại và vận hành độc lập.