Góc nhìn · Quy trình

Tái định vị thương hiệu: làm mới mà không mất bản sắc

Khi thương hiệu cần thay đổi, điều nguy hiểm nhất không phải là đổi quá ít, mà là vứt đi những thứ khách hàng đang dùng để nhận ra bạn.

Chốt nhanh

Tái định vị thành công đòi hỏi xác định trước điều gì là bất biến, điều gì cần cập nhật. Quy trình bắt đầu bằng kiểm kê tài sản nhận diện hiện có, rồi mới thiết kế phần thay đổi. Làm ngược lại, doanh nghiệp thường vô tình vứt đi những gì khách hàng đang dùng để nhận ra và tin tưởng thương hiệu.

Tái định vị không bắt đầu bằng tờ giấy trắng. Nó bắt đầu bằng một cuộc kiểm kê: thương hiệu đang có gì, khách hàng đang dùng cái gì để nhận ra và tin tưởng doanh nghiệp này. Bỏ qua bước đó, doanh nghiệp rất dễ trả tiền cho một dự án làm mới rồi nhận về một thương hiệu mà khách hàng không còn nhận ra, trong khi vấn đề kinh doanh thật vẫn nguyên chỗ cũ.

Tại sao tái định vị hay mất bản sắc

Có một nhầm lẫn phổ biến: người ta nghĩ tái định vị nghĩa là làm mới từ đầu. Lý do một phần đến từ cách các dự án rebrand được kể lại, thường tập trung vào cái mới thay vì cái được giữ lại. Trong thực tế, phần khó nhất của tái định vị không phải là thiết kế cái mới, mà là quyết định đúng cái cũ nào cần bảo toàn.

Jenni Romaniuk, trong nghiên cứu về tài sản thương hiệu đặc trưng, đo lường hai chiều: Fame (mức độ khách hàng liên kết một yếu tố với thương hiệu) và Uniqueness (mức độ yếu tố đó thuộc về thương hiệu bạn, không nhầm sang đối thủ). Tài sản có cả hai chiều cao là thứ thương hiệu đã đầu tư nhiều năm để xây, và một lần đổi có thể xóa đi phần tích lũy đó không kém gì một cuộc khủng hoảng.

20 tháng nghiên cứuMastercard dành 20 tháng đánh giá độ nhận diện của biểu tượng hai vòng tròn trước khi quyết định bỏ chữ khỏi logo. Nguồn: Mastercard / Pentagram, tài liệu truyền thông công bố 2019.

Trường hợp Tropicana năm 2009 đi theo hướng ngược lại. Hãng đổi toàn bộ bao bì cùng một lúc, thay ảnh quả cam cắm ống hút bằng thiết kế tối giản. Kết quả là doanh số giảm mạnh trong vòng chưa đầy hai tháng và họ phải rút lại thiết kế mới. Lỗi không phải ở thẩm mỹ của thiết kế mới, mà ở chỗ Tropicana đã gỡ đi chính những thứ khách hàng đang dùng để nhận ra sản phẩm trên kệ.

Con số doanh số Tropicana 2009 được lưu hành rộng rãi trong ngành với các ước tính khác nhau. Sinh Vũ không trích con số cụ thể vì chưa xác minh được nguồn sơ cấp. Sự kiện rút lại thiết kế và mức độ thiệt hại được xác nhận qua nhiều bài phân tích thương mại và báo chí ngành.

Khung làm việc: bất biến và khả biến

Trước khi bắt đầu bất kỳ dự án tái định vị nào, cần phân loại rõ hai vùng. Vùng bất biến gồm những yếu tố mà nếu mất đi, thương hiệu mất đi luôn sự liên tục trong tâm trí khách hàng. Vùng khả biến là những yếu tố đang cản trở thương hiệu tiến đến vị trí mới.

Kapferer mô tả bản sắc thương hiệu qua sáu mặt: vật lý (physique), tính cách (personality), văn hóa (culture), mối quan hệ (relationship), phản chiếu (reflection), và hình ảnh tự nhận (self-image). Khi tái định vị, không phải cả sáu mặt đều cần thay đổi cùng lúc. Thực tế, thay đổi đồng thời nhiều mặt trong một khoảng thời gian ngắn là công thức dễ mất phương hướng nhất.

Thương hiệu không phải logo. Thương hiệu là cảm nhận trong ruột của khách hàng về một sản phẩm, dịch vụ, hay tổ chức.

Marty Neumeier, The Brand Gap

Quy trình: kiểm kê trước, thiết kế sau

Một dự án tái định vị nghiêm túc không mở đầu bằng moodboard. Nó mở đầu bằng giai đoạn discovery, trong đó có ít nhất ba việc cần làm trước khi cầm bút thiết kế.

  • Kiểm kê tài sản nhận diện hiện tại: liệt kê mọi yếu tố đang tạo ra sự nhận diện, từ màu sắc, hình dạng logo, đến cách viết, giọng văn, hình ảnh thường dùng. Chấm điểm từng yếu tố theo Fame và Uniqueness.
  • Xác định trigger thay đổi thật: tái định vị vì mở rộng thị trường, vì M&A, vì sản phẩm đã vượt ra ngoài lời hứa ban đầu, hay chỉ vì sếp thấy nhàm? Lý do quyết định phạm vi đúng của dự án.
  • Xác định vị trí mới cần chiếm: không phải "trẻ hơn, hiện đại hơn" mà là một chỗ đứng cụ thể trong tâm trí của một nhóm khách hàng cụ thể, với một lý do cụ thể để chọn thương hiệu này thay vì các lựa chọn khác.

Sau khi ba việc này rõ ràng, thiết kế mới có chỗ đứng. Nó không cần phủ nhận quá khứ, mà cần nối quá khứ với vị trí tương lai theo cách mà khách hàng có thể đi theo.

Sự nhất quán là cơ chế trí nhớ

Có một lý do kỹ thuật giải thích tại sao giữ bản sắc trong quá trình làm mới không phải là sự bảo thủ, mà là yêu cầu cơ học của cách thương hiệu vận hành trong não người.

Byron Sharp và nhóm Ehrenberg-Bass chỉ ra rằng tài sản đặc trưng chỉ tạo ra mental availability (sức hiện diện trong trí nhớ khi khách hàng có nhu cầu mua) khi chúng được lặp lại nhất quán theo thời gian. Thay đổi những yếu tố đó là ngắt quãng quá trình tích lũy đó, đôi khi phải mất nhiều năm để xây lại từ đầu.

+38%Mức giá cao hơn mà khách hàng sẵn sàng trả cho thương hiệu được đánh giá là "meaningful và different" (có ý nghĩa và khác biệt). Nguồn: Kantar BrandZ, khoảng 2020.
85% có guidelines, ~30% thực thi nhất quánTỷ lệ tổ chức có bộ nhận diện thương hiệu so với tỷ lệ thực sự vận hành nhất quán theo đó. Nguồn: Marq (trước đây là Lucidpress), báo cáo 2021. Đây là khảo sát tự báo cáo.
Số liệu Marq/Lucidpress là khảo sát tự báo cáo từ người làm marketing, không phải đo lường độc lập. Con số phản ánh nhận thức của người trong ngành, không phải kiểm toán bên ngoài. Sinh Vũ trích kèm ngữ cảnh này để người đọc tự đánh giá mức độ tin cậy.

Điểm thường bị bỏ qua: giọng nói cũng là tài sản

Khi nói về bản sắc cần giữ, hầu hết doanh nghiệp nghĩ đến logo và màu sắc. Ít ai nghĩ đến giọng thương hiệu (brand voice), tức cách thương hiệu nói chuyện với khách hàng qua ngôn ngữ viết và nói.

Trong lý thuyết về verbal identity (nhận diện ngôn ngữ), voice là lớp bất biến, còn tone là lớp linh hoạt theo tình huống. Một thương hiệu lâu năm thường đã tích lũy được một giọng đặc trưng mà khách hàng nhận ra dù không nhìn thấy logo. Tái định vị mà không đánh giá lớp này có thể dẫn đến tình trạng hình ảnh mới nhưng ngôn ngữ cũ, hoặc ngược lại, ngôn ngữ mới nhưng hình ảnh chưa theo kịp. Cả hai đều tạo ra tín hiệu mâu thuẫn.

Một dự án tái định vị hoàn chỉnh cần xem xét đồng thời ba lớp: thị giác, ngôn ngữ, và trải nghiệm. Thay đổi một lớp trong khi để hai lớp còn lại không khớp là nguồn gốc phổ biến của cảm giác "thương hiệu này trông mới nhưng vẫn thấy gì đó sai."

Dấu hiệu một khung quy trình đủ tốt

Không phải mọi dự án tái định vị đều cần phạm vi như nhau. Nhưng bất kể quy mô, một khung quy trình đủ tốt cần trả lời được bốn câu hỏi này trước khi bước vào giai đoạn thiết kế.

  • Trigger là gì, và trigger đó có đủ chính đáng để biện minh cho chi phí và rủi ro của việc thay đổi không?
  • Thương hiệu đang có những tài sản nhận diện nào, và tài sản nào trong số đó mang Fame và Uniqueness đủ cao để không được vứt đi?
  • Vị trí mới cần chiếm là gì, và vị trí đó có khác biệt thật sự so với cách thương hiệu đang được nhìn nhận, hay chỉ là ngôn ngữ nội bộ?
  • Sau khi dự án kết thúc, ai là người chịu trách nhiệm đảm bảo rằng vị trí mới và nhận diện mới được vận hành nhất quán, không chỉ trong tháng đầu tiên?

Câu hỏi cuối thường không có trong phạm vi dự án, nhưng chính nó quyết định liệu công việc trước đó có giá trị hay không.

Nguồn tham khảo

Marty Neumeier, The Brand Gap (2003). Byron Sharp, How Brands Grow (2010). Jenni Romaniuk, Building Distinctive Brand Assets (2018). Jean-Noël Kapferer, The New Strategic Brand Management. McKinsey & Company, The Business Value of Design (2018). Kantar BrandZ (ấn bản ~2020). Trường hợp Tropicana 2009: tài liệu thương mại lan rộng, con số doanh số được ghi với cờ ước tính.

Câu hỏi thường gặp

Tái định vị khác gì so với làm mới nhận diện?

Làm mới nhận diện (visual refresh) chỉ cập nhật lớp thị giác: logo, màu, chữ. Tái định vị (repositioning) thay đổi chỗ đứng của thương hiệu trong tâm trí khách hàng, thường kéo theo điều chỉnh thông điệp, phân khúc, và đôi khi cả sản phẩm. Hai việc này có thể đi cùng nhau, nhưng nhầm lẫn chúng sẽ dẫn đến dự án đổi logo mà không giải quyết được vấn đề kinh doanh thật.

Làm sao biết tài sản nào của thương hiệu cần giữ, tài sản nào có thể thay?

Thước đo là Fame (mức độ khách hàng liên kết tài sản với thương hiệu) và Uniqueness (tài sản đó có thuộc về thương hiệu bạn, hay khách dễ nhầm sang đối thủ), theo khung của Jenni Romaniuk. Tài sản có Fame cao và Uniqueness cao thì gần như không được vứt đi. Tài sản có Fame thấp hoặc không độc đáo thì là ứng viên thay thế.

Tái định vị có giúp sửa được hình ảnh xấu của thương hiệu không?

Rebrand khuếch đại thực tại, không che giấu nó. Nếu vấn đề nằm ở sản phẩm, dịch vụ, hoặc hành vi của tổ chức, tái định vị bề ngoài sẽ không giải quyết được gì, thậm chí khiến khoảng cách giữa lời hứa mới và trải nghiệm thật càng rõ hơn. Domino's Pizza là ví dụ hiếm hoi thành công vì họ sửa công thức bánh thật trước rồi mới truyền thông.

← Về Góc nhìn