Góc nhìn · Ngành Truyền thông

Thợ đóng đinh đi chân đất

Agency truyền thông giỏi nhất thường có thương hiệu B2B yếu nhất, và đó không phải ngẫu nhiên.

Chốt nhanh

Agency truyền thông thường xây thương hiệu xuất sắc cho khách hàng nhưng bỏ ngỏ thương hiệu B2B của chính mình vì thiếu khoảng cách khách quan và vì quan hệ cá nhân vẫn đủ mang lại dự án. Hậu quả là mọi hợp đồng mới đều đi qua một người, không nhân rộng được, và khi người đó rời đi thì pipeline sụp theo. Xây thương hiệu B2B có hệ thống không phải xa xỉ phẩm mà là hạ tầng tăng trưởng.

Có một nghịch lý gần như phổ biến trong ngành truyền thông: những agency giỏi nhất về xây dựng thương hiệu cho khách hàng thường có thương hiệu B2B yếu nhất cho chính mình. Họ biết đúng thứ cần làm. Họ làm nó mỗi ngày cho người khác. Nhưng khi nhìn vào website, deck pitching, hay cách họ giải thích mình là ai, thứ xuất hiện là sự mờ nhạt đáng kinh ngạc.

Hội chứng thợ đóng đinh

Trong tiếng Anh có cụm "cobbler's children go barefoot" (con nhà thợ giày đi chân đất). Giới marketing dùng cụm tương tự cho agency: họ là chuyên gia xây thương hiệu, nhưng thương hiệu của chính họ thì bị bỏ trống. Điều này không phải do thiếu năng lực mà do ba lực kéo đồng thời.

Thứ nhất, thiếu khoảng cách khách quan. Khi làm cho khách hàng, agency có thể hỏi thẳng những câu khó: "Bạn thật sự khác đối thủ ở chỗ nào?" hay "Ai là người bạn không muốn phục vụ?" Nhưng với chính mình, câu hỏi đó đụng vào ego, đụng vào lịch sử, đụng vào những tranh luận nội bộ chưa giải quyết. Kết quả là định vị được viết theo kiểu thỏa hiệp: đủ an toàn để không ai trong nhóm phản đối, nhưng cũng đủ mờ để không ai ngoài nhóm hiểu.

Thứ hai, quan hệ cá nhân vẫn đang hoạt động. Khi người sáng lập gọi điện là có dự án. Khi khách hàng cũ giới thiệu là có hợp đồng. Thương hiệu yếu không đau ngay lập tức, nên không có áp lực khẩn cấp để sửa. Agency tiếp tục tồn tại và tăng trưởng chậm trong vòng khép kín của những người đã biết mình.

Thứ ba, ưu tiên chạy theo dự án khách. Mọi năng lực sáng tạo, mọi giờ làm việc tốt nhất đều đổ vào brief của khách hàng. Việc của mình luôn có thể hoãn thêm một tuần nữa.

Thương hiệu không phải thứ bạn làm cho khách hàng. Thương hiệu là cảm nhận trong ruột của người khác về bạn.

Marty Neumeier, The Brand Gap

Khi pitching chỉ chạy bằng quan hệ

Agency không có thương hiệu B2B rõ ràng thường pitching theo một cách duy nhất: kể chuyện. Founder gặp khách hàng tiềm năng, chia sẻ kinh nghiệm, dẫn dắt cuộc trò chuyện bằng uy tín cá nhân, và nếu chemistry tốt thì có hợp đồng. Mô hình này hoạt động. Vấn đề là nó không nhân rộng được.

Khi một agency phụ thuộc hoàn toàn vào quan hệ cá nhân để mang về dự án, pipeline bán hàng thực chất là lịch gặp gỡ của founder. Mỗi hợp đồng mới đòi hỏi founder phải có mặt. Account director giỏi không thể pitching thay vì anh ta không có câu chuyện để kể, chỉ có founder mới có. Khi founder bận, pipeline dừng. Khi founder ốm, pipeline dừng. Khi founder muốn nghỉ phép, pipeline dừng.

85%tổ chức có bộ hướng dẫn thương hiệu (brand guidelines), nhưng chỉ khoảng 30% thực thi nhất quán. Nguồn: Marq / Demand Metric Brand Consistency Report, 2019.

Con số này phổ biến hơn người ta nghĩ, và nó áp dụng cho cả agency lẫn khách hàng của họ. Agency thuyết phục khách hàng rằng nhất quán là nền tảng tích lũy tài sản thương hiệu, nhưng bản thân họ lại pitching theo kiểu khác nhau mỗi lần, kể câu chuyện khác tùy người ngồi trước mặt. Đó không phải linh hoạt. Đó là không có định vị.

Vô hình với người không quen biết

Hệ quả thực tế là agency không thể tiếp cận khách hàng nào nằm ngoài vòng quen biết. Một giám đốc marketing ở công ty mới không tìm kiếm agency theo kiểu gọi điện hỏi "bạn biết ai không?". Họ tìm kiếm trên Google. Họ đọc case study. Họ nhìn vào website để xem agency này làm việc với ngành nào, giải quyết vấn đề gì, và tại sao nên tin tưởng.

Nếu website của agency là một bộ sưu tập hình ảnh đẹp không có luận cứ, nếu trang "About" chỉ nói "chúng tôi đam mê sáng tạo", nếu không có case study nào kể được kết quả kinh doanh cụ thể thì agency đó vô hình với người không quen biết. Họ chỉ tồn tại trong bộ nhớ của những người đã từng gặp founder.

75%người dùng đánh giá mức độ đáng tin cậy của một tổ chức dựa vào thiết kế website của tổ chức đó. Nguồn: Stanford Web Credibility Research, 2002.

Với khách hàng B2B, rào cản này còn lớn hơn. Một giám đốc cân nhắc hợp đồng vài trăm triệu sẽ không ký chỉ vì website đẹp, nhưng họ hoàn toàn có thể loại bỏ một agency khỏi danh sách xem xét vì website tạo cảm giác không chuyên nghiệp hoặc không rõ agency đó làm gì tốt nhất.

Định vị mờ dẫn đến chiến giá

Khi một agency không có định vị rõ ràng, họ không thể biện hộ cho mức giá của mình. Khách hàng tiềm năng không hiểu tại sao phải trả cao hơn, vì họ không thấy sự khác biệt. Agency cuối cùng cạnh tranh bằng giá hoặc bằng cách hứa hẹn nhiều hơn trong scope để thắng deal, cả hai đều dẫn đến cùng một kết quả: biên lợi nhuận co lại và đội ngũ kiệt sức.

Định vị sắc nét làm được thứ mà quan hệ cá nhân không làm được: nó lọc khách hàng trước khi cuộc trò chuyện bắt đầu. Agency chuyên xây thương hiệu cho chuỗi F&B Việt Nam không cần giải thích lại từ đầu mỗi lần pitching. Khách hàng tìm đến vì họ đã đọc case study, đã thấy agency này giải quyết đúng vấn đề họ đang có. Cuộc trò chuyện bắt đầu từ điểm cao hơn nhiều.

38%mức giá cao hơn mà khách hàng sẵn sàng trả cho thương hiệu được coi là "có ý nghĩa và khác biệt". Nguồn: Kantar BrandZ.
Con số 38% từ Kantar BrandZ đo lường trên thương hiệu hàng tiêu dùng quy mô lớn. Mức độ ảnh hưởng với agency B2B quy mô nhỏ chưa có dữ liệu tương đương. Tuy nhiên nguyên lý nền tảng, rằng sự khác biệt rõ ràng hỗ trợ định giá cao hơn, được xác nhận bởi nhiều nghiên cứu định vị B2B độc lập.

Làm cho mình đúng thứ làm cho khách

Agency không cần một chiến dịch thương hiệu hoành tráng để giải quyết vấn đề này. Họ cần làm đúng những thứ họ đang làm cho khách hàng, với chính mình.

Bước đầu tiên là định vị, không phải nhận diện. Câu hỏi không phải "logo chúng ta trông như thế nào?" mà là "chúng ta phục vụ ai, giải quyết vấn đề gì cụ thể, và tại sao khách hàng đó nên chọn chúng ta thay vì hàng chục agency khác?" Câu trả lời phải đủ sắc để loại bỏ được một số khách hàng tiềm năng, không phải đủ rộng để ôm tất cả.

Bước tiếp theo là tài liệu hóa bằng chứng. Case study không phải bộ ảnh đẹp mà là câu chuyện có cấu trúc: vấn đề kinh doanh khách hàng đối mặt, cách agency tiếp cận, và kết quả đo được. Nếu kết quả chưa đo được thì hãy mô tả thay đổi định tính một cách cụ thể.

Bước cuối là nhất quán trên mọi điểm chạm mà khách hàng B2B thật sự đi qua: tìm kiếm trực tuyến, trang web, deck pitching, email theo dõi, hợp đồng, và cả cách đội ngũ giới thiệu agency trong những cuộc trò chuyện ngẫu nhiên. Wally Olins nhắc nhở rằng thương hiệu là hành vi, không phải tuyên ngôn. Agency nói về sự nhất quán với khách hàng mỗi ngày, nhưng chính sự thiếu nhất quán của họ lại đang truyền đi một tín hiệu ngược.

Thương hiệu B2B của một agency không cần phải hoàn hảo để bắt đầu hoạt động. Nó chỉ cần đủ rõ để khách hàng tiềm năng hiểu mình đang mua gì, và đủ nhất quán để tín hiệu đó không thay đổi tùy người kể.

Nguồn tham khảo

Marty Neumeier, The Brand Gap. Wally Olins, On Brand. Marq/Demand Metric, Brand Consistency Report 2019. DMA / Econsultancy, cobbler's children syndrome research. Kantar BrandZ. McKinsey, The Business Value of Design, 2018.

Câu hỏi thường gặp

Agency truyền thông có cần thương hiệu B2B riêng không, hay danh tiếng cá nhân là đủ?

Danh tiếng cá nhân của founder đủ để mang về dự án đầu tiên nhưng không thể thay thế thương hiệu tổ chức khi agency muốn tăng trưởng. Khi khách hàng tiềm năng không quen biết founder trực tiếp, họ tìm kiếm tín hiệu tin cậy từ website, case study, định vị rõ ràng. Nếu không có những thứ đó, agency vô hình với mọi người ngoài vòng quen biết.

Dấu hiệu nào cho thấy một agency đang phụ thuộc quá nhiều vào quan hệ cá nhân?

Ba dấu hiệu rõ nhất: hầu hết hợp đồng mới đến từ lời giới thiệu của một hoặc hai người cụ thể; không có quy trình pitching chuẩn mà mỗi lần đều kể lại câu chuyện theo kiểu khác nhau; và khi thử mô tả agency trong một câu thì mỗi thành viên trong nhóm nói một phiên bản khác nhau. Đó là triệu chứng của agency không có định vị, chứ không chỉ là vấn đề marketing.

Agency nên bắt đầu từ đâu khi muốn xây thương hiệu B2B cho chính mình?

Bắt đầu từ định vị, không phải từ nhận diện. Câu hỏi cần trả lời trước tiên là: agency này phục vụ ai, giải quyết vấn đề gì cụ thể, và tại sao khách hàng đó nên chọn đây thay vì hàng chục agency khác. Khi có định vị rõ thì website, case study, và cách pitching mới có thể được xây nhất quán, thay vì mỗi lần lại kể một câu chuyện khác.

← Về Góc nhìn