Hai loại buổi này trông giống nhau từ ngoài nhìn vào, nhưng phục vụ hai vấn đề hoàn toàn khác nhau và cần hai người dẫn dắt hoàn toàn khác nhau.
Nếu đội chưa biết phải làm gì, Anh/Chị cần buổi ra quyết định chiến lược. Nếu đội đã biết phải làm gì nhưng đang mệt mỏi hoặc mất tin tưởng, Anh/Chị cần buổi động viên tinh thần. Nhầm hai loại này dẫn đến buổi nửa vời: không đủ cảm hứng, không đủ quyết định.
Câu hỏi này thường xuất hiện khi một tổ chức đang trải qua giai đoạn khó: doanh số không đạt, đội ngũ mệt mỏi, hoặc chuẩn bị bước vào chu kỳ mới. Phản ứng tự nhiên là muốn làm gì đó để cả đội cảm thấy tốt hơn. Vấn đề là "cảm thấy tốt hơn" và "biết phải làm gì" là hai trạng thái khác nhau, và nhầm lẫn giữa hai trạng thái này dẫn đến việc chọn sai hình thức can thiệp.
Buổi động viên tinh thần (motivational session) nhắm đến cảm xúc và năng lượng. Mục tiêu là đội ra về với tinh thần cao hơn lúc vào. Người dẫn dắt cần kỹ năng diễn thuyết, khả năng đọc tâm lý nhóm và tạo ra trải nghiệm cảm xúc. Đây là một kỹ năng chuyên biệt.
Buổi ra quyết định chiến lược (strategic decision session) nhắm đến sự rõ ràng và cam kết. Mục tiêu là đội ra về với quyết định cụ thể, người chịu trách nhiệm rõ, và tiến độ (timeline) đã được thống nhất. Người dẫn dắt cần chuyên môn về ngành, khả năng điều phối tranh luận và framework (khung tư duy) ra quyết định. Đây cũng là một kỹ năng chuyên biệt hoàn toàn khác.
Hai loại này không thay thế được nhau. Một speaker truyền cảm hứng giỏi chưa chắc biết cách điều phối một cuộc thảo luận chiến lược đi đến kết luận. Một chiến lược gia giỏi chưa chắc biết cách tạo ra năng lượng cảm xúc cho một phòng đầy người mệt mỏi.
Trước khi chọn hình thức, Anh/Chị cần trả lời thành thật một câu hỏi: đội đang thiếu gì, năng lượng hay hướng đi?
Theo nghiên cứu của Patrick Lencioni trong The Advantage (2012), sự rõ ràng (clarity) về mục tiêu và vai trò tạo ra động lực bền vững hơn bất kỳ buổi truyền cảm hứng nào. Nói cách khác, đôi khi đội thiếu năng lượng không phải vì cần được khích lệ, mà vì chưa biết mình đang đi về đâu.
Một lỗi khác ít được nhận ra hơn: đánh giá chất lượng buổi chiến lược qua không khí vui vẻ. Không khí là phụ. Quyết định rõ và cam kết thực thi mới là thước đo đúng của một buổi chiến lược tốt.
Sinh Vũ không làm buổi động viên tinh thần. Không phải vì không quan tâm đến tinh thần của đội khách hàng, mà vì đó là một năng lực chuyên biệt khác và Sinh Vũ không có đủ chuyên môn để làm tốt phần đó.
Phần Sinh Vũ làm là chiến lược: giúp Anh/Chị và đội ra được quyết định rõ ràng, có người chịu trách nhiệm, có tiến độ cụ thể. Khi chiến lược rõ, đội thường có động lực tự nhiên hơn, nhưng đó là kết quả phụ, không phải mục tiêu thiết kế.
Nếu Anh/Chị đến với Sinh Vũ và sau một vài câu hỏi, Sinh Vũ xác định nhu cầu chính của Anh/Chị là động viên tinh thần, Sinh Vũ sẽ nói thẳng điều đó và không nhận việc. Đây không phải là từ chối doanh thu, đây là cách làm việc trung thực nhất với khách.
Một đội có thể hào hứng nhưng kéo nhiều hướng, hoặc aligned (đồng thuận) nhưng thiếu năng lượng. Cần chẩn đoán đúng vấn đề trước khi chọn giải pháp.
Daniel H. Pink, Drive (2009)
Pink, D.H. Drive (2009). Heath, C. & Heath, D. Switch: How to Change Things When Change Is Hard (2010). Lencioni, P. The Advantage (2012). Sinh Vũ S5 Service Doc (nội bộ).
Đôi khi có, nhưng đó không phải mục tiêu chính của buổi chiến lược. Khi đội ra được quyết định rõ ràng và biết ai làm gì, động lực thường tự nhiên xuất hiện. Nhưng nếu Anh/Chị kỳ vọng buổi chiến lược phải tạo ra không khí hào hứng như một sự kiện truyền cảm hứng, đó là hai thứ khác nhau.
Có thể, nếu đó là offsite (hội nghị nội bộ) dài ngày và Anh/Chị tách bạch rõ từng phần: phần nào là chiến lược, phần nào là cảm hứng, và mỗi phần do người phù hợp dẫn dắt. Gộp chung một người dẫn cả hai thường cho kết quả không trọn vẹn ở cả hai phần.
Không. Sinh Vũ chỉ làm phần chiến lược. Nếu Anh/Chị xác định nhu cầu chính là động viên tinh thần, Sinh Vũ sẽ nói thẳng và giới thiệu hướng khác phù hợp hơn thay vì nhận việc không đúng năng lực.