Vào phòng mà chưa biết hôm nay phải quyết cái gì, thì buổi đó không có tiêu chí thành công.
Câu hỏi quyết định phải được viết thành văn bản cụ thể và được người có quyền cao nhất xác nhận trước buổi, không để đến trong phòng mới xác định. Phân biệt chủ đề thảo luận với quyết định thật: 'định vị thương hiệu' là chủ đề, còn 'chúng ta chọn phân khúc khách hàng ưu tiên nào trong 12 tháng tới' mới là quyết định. Mỗi buổi chỉ nên xử lý một đến hai quyết định nền tảng, đủ sâu, thay vì liệt kê nhiều chủ đề rồi không chủ đề nào ra được kết luận.
Câu hỏi quyết định phải được viết thành một câu cụ thể trước buổi, không phải sau. Nếu Anh/Chị vào phòng mà mục tiêu chỉ là "thảo luận về thương hiệu", thì buổi không có tiêu chí thành công và kết quả phụ thuộc vào cảm giác thay vì kết luận đo được. Sinh Vũ thiết kế agenda ngược từ câu hỏi quyết định, không thiết kế theo chủ đề rồi hy vọng ra được quyết định ở cuối.
Đây là bước đầu tiên và quan trọng nhất. Phần lớn các buổi thất bại không phải vì thiếu thông tin mà vì nhầm chủ đề thảo luận với quyết định thật.
Quyết định thật phải có dạng: chọn cái này hoặc cái kia, đồng ý hoặc không đồng ý, tiến hoặc dừng. Nếu Anh/Chị không thể viết quyết định theo dạng đó, thì có thể buổi chưa sẵn sàng để ra kết luận, hoặc câu hỏi cần được làm rõ thêm trước.
Bain & Company phát triển khung RAPID (Recommend, Agree, Perform, Input, Decide), trong đó vai trò Decide, tức người quyết định cuối, phải được chỉ định trước, không phải sau khi họp xong mới hỏi "Vậy ai chịu trách nhiệm cái này?" Khi buổi có nhiều người tham dự mà không làm rõ ai là decider (người quyết định cuối), kết luận sẽ thành "ý kiến tổng hợp" và không ai thực thi.
Trước mỗi buổi, Anh/Chị cần xác nhận: người có quyền ra quyết định cuối có mặt không, nếu không có mặt thì kết quả buổi là đề xuất hay là quyết định chính thức?
Jeff Bezos phân loại quyết định thành hai nhóm trong thư gửi cổ đông Amazon:
Type 1: Quyết định không thuận nghịch, khó hoặc không thể sửa sau khi ra. Ví dụ: thay đổi tên thương hiệu, chuyển phân khúc thị trường. Loại này cần chuẩn bị kỹ, không nên ép ra nhanh.
Type 2: Quyết định thuận nghịch, có thể ra nhanh và điều chỉnh sau. Ví dụ: thử một cách viết caption mới trong một tháng, chọn màu sắc cho một chiến dịch tạm thời. Loại này không cần phân tích quá mức, ép ra nhanh và quan sát kết quả.
Nhận diện quyết định buổi tới thuộc loại nào giúp Anh/Chị biết cần chuẩn bị đến đâu và tránh dành ba tiếng để bàn một quyết định có thể thử và sửa trong hai tuần.
Bắt đầu từ tờ giấy trắng tốn thời gian hội tụ nhóm hơn nhiều so với bắt đầu từ một decision brief viết sẵn bối cảnh, các lựa chọn đang cân nhắc, và tiêu chí đánh giá.
Roger Schwarz, The Skilled Facilitator, 2002
Sinh Vũ làm chiến lược cụ thể, không làm động lực chung chung. Trước mỗi buổi làm việc với khách, Sinh Vũ yêu cầu ít nhất một câu quyết định viết thành văn bản, ví dụ: "Buổi này cần ra được: chúng ta chọn phân khúc A hay B làm khách hàng ưu tiên trong 12 tháng tới." Từ câu đó, Sinh Vũ mới thiết kế agenda, chuẩn bị dữ liệu cần thiết, và xác nhận ai là người ra kết luận cuối.
Nếu trước buổi không có câu hỏi đó, Sinh Vũ sẽ đề nghị dành thời gian đầu buổi để xác định câu hỏi đó, thay vì bắt đầu thảo luận ngay. Mất 15 phút để làm rõ câu hỏi quyết định tốt hơn mất 90 phút để thảo luận mà không ra kết luận.
RAPID Decision-Making Framework, Bain & Company. Amazon Shareholder Letters, Jeff Bezos (2015, 2016). The Skilled Facilitator, Roger Schwarz, 2002.
Chọn quyết định nào mà các quyết định khác phụ thuộc vào nó. Ví dụ: phải chốt khách hàng mục tiêu trước, rồi mới có căn cứ để bàn thông điệp hay kênh truyền thông. Quyết định nền tảng ra trước, quyết định phái sinh ra sau, không đảo thứ tự.
Không cố ép ra kết luận trong ngày. Tách quyết định đó ra, ghi rõ còn thiếu dữ liệu gì, giao ai thu thập và đặt deadline cụ thể. Buổi vẫn có thể có kết quả là 'chúng ta biết mình cần thêm gì và ai chịu trách nhiệm lấy dữ liệu đó', đó là kết luận hợp lệ.
Được, nhưng phải xác nhận trước rằng quyết định trong buổi chỉ là đề xuất, chưa phải kết luận cuối. Ghi rõ điều đó vào agenda ngay từ đầu để tránh tình trạng mọi người ra về nghĩ đã chốt, trong khi người có quyền quyết định chưa đồng ý.