Cẩm nang · Có nên làm và làm lúc nào

Không làm quy chuẩn: ba khoản chi phí ngầm

Không có quy chuẩn không có nghĩa là không tốn tiền, chỉ là tốn theo cách khó nhìn thấy hơn.

Chốt nhanh

Doanh nghiệp không làm quy chuẩn thương hiệu thường trả giá ở ba chỗ: thời gian sửa tới sửa lui vì mỗi người làm một kiểu, nhận diện bị loãng dần khi logo và màu sắc lệch nhau giữa các kênh, và rủi ro mất toàn bộ tài sản khi file và luật chỉ nằm trong tay một người. Ba khoản này chảy âm thầm và liên tục, ít ai cộng lại cho đến khi doanh nghiệp mở rộng thì chúng nhân lên theo số điểm chạm mới.

Chi phí của việc không có quy chuẩn thương hiệu không xuất hiện thành một hoá đơn rõ ràng. Nó chảy ra theo từng giờ sửa, từng bản in lại, từng lần đi hỏi "file logo mới nhất ở đâu". Vì không ai cộng lại, nhiều doanh nghiệp nghĩ mình đang tiết kiệm, trong khi thực ra đang trả góp âm thầm mỗi ngày.

Khoản thứ nhất: sửa tới lui

Khi không có luật rõ, mỗi người chạm vào nhận diện thương hiệu đều tự phán đoán. Nhân viên marketing tự chọn màu gần đúng. Đơn vị thuê ngoài dùng logo lấy từ website vì không ai gửi bản chuẩn. Giám đốc thấy không ổn, yêu cầu sửa. Vòng này lặp lại mỗi lần có tài liệu mới, banner mới, bài đăng mới.

Chi phí ở đây là giờ công: giờ của người thiết kế, giờ của người duyệt, giờ của người giải thích "ý mình muốn nó trông như thế nào". Chi phí này tỉ lệ trực tiếp với số người dùng nhận diện và số điểm chạm. Doanh nghiệp càng lớn, càng nhiều kênh, khoản này càng nặng.

Khoản thứ hai: nhận diện loãng dần

Lệch bản (brand inconsistency) là khi logo, màu sắc, font chữ xuất hiện khác nhau giữa các nơi. Website dùng một bộ, tờ rơi dùng bộ khác, fanpage dùng bộ khác nữa vì ba nơi đó do ba người làm vào ba thời điểm khác nhau, không ai biết bản nào đúng.

Khách hàng thường không đọc được sự lệch bản theo cách một nhà thiết kế đọc được, nhưng họ cảm nhận sự thiếu nhất quán. Thương hiệu trông nhỏ hơn thực tế, ít chuyên nghiệp hơn thực tế, dù sản phẩm hoặc dịch vụ không thay đổi. Nguy hiểm hơn là khi lệch bản đi vào vật lý: vật phẩm in ra sai màu, bảng hiệu chi nhánh dùng bộ nhận diện cũ. Lúc đó chi phí sửa là tiền in lại thật, không phải giờ công nữa.

Không có một điểm kiểm soát tập trung (single source of truth, tức kho lưu trữ duy nhất và chính thống) thì các bản cũ vẫn trôi nổi và bị dùng nhầm không có hồi kết.

Khoản thứ ba: mất tài sản

Đây là khoản ít được nhắc đến nhất nhưng rủi ro cao nhất. Khi toàn bộ file gốc, file nguồn (source files), và "luật ngầm" về nhận diện chỉ nằm trong đầu và ổ cứng của một người, doanh nghiệp đang đặt tài sản thương hiệu vào tình huống dễ đứt gãy.

Người đó nghỉ việc thì file đi theo. Ổ cứng hỏng thì mất bản gốc. Nhà thiết kế cũ không liên lạc được thì không ai biết màu chính xác là gì. Doanh nghiệp buộc phải làm lại từ đầu hoặc dùng bản chất lượng thấp hơn, và trong nhiều trường hợp cả hai đều xảy ra cùng lúc.

Sinh Vũ thiết kế cổng bàn giao và thư viện tài sản sống (living asset library) trong mỗi dự án chính xác là để chặn khoản này. Ai trong doanh nghiệp cũng tìm thấy đúng phiên bản mới nhất, thay vì phải đi hỏi người giữ file.

Khi nào ba khoản này đáng lo

Chi phí ngầm còn nhỏ khi: chỉ một người kiểm soát toàn bộ nhận diện, điểm chạm ít, chưa giao việc ra ngoài, chưa có đại lý hay chi nhánh.

Chi phí ngầm tăng nhanh khi: bắt đầu có người thứ hai chạm vào nhận diện, mở thêm kênh, làm vật phẩm in, hoặc sắp mở rộng ra chi nhánh và đại lý mới.

Thời điểm Sinh Vũ thấy hợp lý nhất để làm quy chuẩn là ngay trước khi doanh nghiệp giao nhận diện ra cho người thứ hai. Lúc đó chi phí làm còn thấp, trong khi chi phí ngăn chặn thì cao nhất.

Lỗi hay mắc phải

  • Không cộng chi phí ngầm nên nghĩ không làm quy chuẩn là tiết kiệm. Thực ra là trả góp, chỉ không thấy hoá đơn.
  • Chờ tới khi mở chuỗi mới thấy lệch bản đã ăn sâu vào nhiều tay. Kéo tất cả về một chuẩn lúc đó đắt và mất thời gian hơn làm từ đầu nhiều.
  • Coi nhẹ rủi ro mất tài sản vì "mình vẫn còn đây mà". Rủi ro này không xảy ra thường xuyên, nhưng khi xảy ra thì thiệt hại không phục hồi được hoàn toàn.

Chi phí không có luật không phải là không có chi phí. Đó là chi phí được phân bổ vào thời gian và sai sót của mọi người trong tổ chức, mỗi ngày một ít.

Sinh Vũ, đúc kết từ thực hành tư vấn thương hiệu

Nguồn tham khảo

Sinh Vũ A2 (value + deliverables); Frontify, Brand Governance Guide.

Câu hỏi thường gặp

Doanh nghiệp nhỏ, chỉ một người làm thương hiệu, có cần quy chuẩn không?

Khi chỉ một người kiểm soát tất cả và điểm chạm còn ít, chi phí ngầm chưa lớn. Nhưng rủi ro mất tài sản lại cao nhất ở đúng tình huống này vì mọi thứ phụ thuộc vào một người và một ổ cứng. Sinh Vũ khuyên ít nhất cần lưu file nguồn ở nơi tập trung và ghi ra được màu, font đang dùng, dù chưa làm tài liệu đầy đủ.

Lệch bản thì có vấn đề gì thật sự, khách có nhận ra không?

Khách thường không đọc được lệch bản như một nhà thiết kế, nhưng họ cảm nhận được sự thiếu nhất quán dù không nói thành lời. Nguy hiểm hơn là đối tác, nhà in, và đại lý dùng bản sai rồi in ra vật lý, lúc đó chi phí sửa không còn là giờ công nữa mà là tiền in lại thật.

Đợi tới khi mở rộng rồi mới làm quy chuẩn có được không?

Được, nhưng giá sẽ cao hơn. Khi mở rộng, lệch bản đã ăn sâu vào nhiều kênh và nhiều tay, việc kéo tất cả về một chuẩn đòi hỏi nhiều công kiểm tra và thuyết phục nội bộ hơn là làm từ đầu. Sinh Vũ thấy thời điểm hợp lý nhất là ngay trước khi doanh nghiệp giao nhận diện ra cho người thứ hai.

← Về Quy chuẩn nhận diện
{INJ}