Trước khi nghĩ ra một cái tên, Anh Chị cần biết mình đang chơi ở kiểu nào vì mỗi kiểu có quy tắc riêng về bảo hộ, nhận diện và chi phí marketing.
Không có kiểu tên nào tốt nhất cho mọi ngành. Lựa chọn phụ thuộc vào ba biến: mức độ cần giải thích ngay lập tức, khả năng đăng ký bảo hộ nhãn hiệu, và ngân sách marketing để xây liên tưởng. Sinh Vũ dùng bước phân loại kiểu tên như bộ lọc đầu tiên, trước khi bắt đầu sáng tạo bất kỳ phương án nào.
Câu hỏi "đặt tên kiểu gì" nghe có vẻ sáng tạo, nhưng thực ra đây là một quyết định chiến lược có thể kiểm chứng được. Chọn sai kiểu, Anh Chị có thể gặp hai vấn đề cùng lúc: tên không đăng ký bảo hộ được, hoặc tên bảo hộ được nhưng không ai nhớ vì không có đủ ngân sách để xây nghĩa cho nó.
Sinh Vũ dùng khung phân loại bốn kiểu làm bước lọc đầu tiên trong mọi dự án đặt tên, trước khi brainstorm (động não sáng tạo) bất kỳ phương án nào.
Tên mô tả thuần dễ bị hàng hóa hóa. Tên tự tạo có chi phí nhận biết ban đầu cao hơn nhưng bảo hộ mạnh hơn.
David Aaker, Building Strong Brands, 1996
Không phải ngành nào cũng cần cùng một kiểu tên. Trước khi quyết định, Anh Chị cần trả lời các câu hỏi sau:
Tên mô tả hoặc gợi ý: Phù hợp khi danh mục còn mới, khách hàng cần được giải thích nhanh, hoặc ngân sách marketing còn hạn chế. Tên gợi ý là điểm cân bằng tốt nhất cho đa số doanh nghiệp vừa và nhỏ vì vừa gần ngành hàng vừa có khả năng bảo hộ. Rủi ro của tên mô tả thuần: không bảo hộ được và dễ bị đối thủ sao chép.
Tên tùy ý hoặc tự tạo: Phù hợp khi thương hiệu có tầm nhìn mở rộng dài hạn, cần bảo hộ mạnh ở nhiều thị trường, và có nguồn lực marketing để xây liên tưởng từ đầu. Không phù hợp nếu Anh Chị cần khách nhận ra ngành hàng ngay từ tên mà chưa có ngân sách quảng bá đủ lớn.
Tên nên gắn với vị trí duy nhất trong tâm trí khách hàng. Tên mô tả chỉ phát huy tác dụng khi danh mục còn mới mẻ và chưa bị chiếm lĩnh.
Al Ries & Jack Trout, Positioning: The Battle for Your Mind, 1981
Với khách hàng SME (doanh nghiệp vừa và nhỏ) Việt Nam, Sinh Vũ thường nghiêng về kiểu tên gợi ý vì nó cân bằng được hai yêu cầu thực tế: khách hàng vẫn đoán được hướng ngành hàng, và thương hiệu vẫn có cơ sở pháp lý để bảo hộ. Tên gợi ý không phải lựa chọn dễ dãi, nó đòi hỏi sự khéo léo trong sáng tạo để tìm được từ vừa gợi vừa phân biệt.
Bước phân loại kiểu tên luôn đến trước bước brainstorm trong quy trình của Sinh Vũ. Lý do đơn giản: nếu chưa biết mình đang chơi ở kiểu nào, mọi phương án sáng tạo chỉ là đoán mò. Anh Chị duyệt tên xong, đầu tư in ấn và truyền thông, rồi mới phát hiện tên không đăng ký được hoặc không phù hợp với hướng mở rộng, đó là chi phí thật sự cần tránh.
David Aaker, Building Strong Brands (1996). Al Ries & Jack Trout, Positioning: The Battle for Your Mind (1981). USPTO Trademark Manual of Examining Procedure (TMEP). Quan điểm quy trình nội bộ Sinh Vũ Studio.
Tên mô tả nói thẳng sản phẩm hoặc dịch vụ là gì, ví dụ 'Bánh Mì Sài Gòn'. Tên gợi ý chỉ gợi lợi ích hoặc tính chất mà không mô tả trực tiếp, ví dụ 'Lướt' cho ứng dụng giao thông. Ranh giới đôi khi mờ, nhưng nguyên tắc là: tên mô tả mà bỏ tên ra thì khách vẫn đoán được ngành hàng, còn tên gợi ý cần thêm ngữ cảnh mới hiểu đầy đủ. Tên gợi ý thường được bảo hộ dễ hơn tên mô tả thuần.
Tên tự tạo (coined) được bảo hộ mạnh nhất và không bị ràng buộc bởi nghĩa sẵn có, nhưng chi phí ban đầu để xây nhận biết cao hơn đáng kể vì khách hàng chưa có khung tham chiếu nào để hiểu tên. Với doanh nghiệp vừa và nhỏ chưa có ngân sách marketing đủ lớn, tên tự tạo có thể khiến tên trở nên vô nghĩa trong mắt khách hàng suốt nhiều năm đầu. Sinh Vũ thường chỉ đề xuất hướng này khi khách có kế hoạch marketing rõ ràng và tầm nhìn mở rộng dài hạn.