Nhà đầu tư chuyên nghiệp sẽ kiểm tra chéo mọi thứ Anh/Chị nói, nên câu chuyện và định vị phải nhất quán từ pitch deck đến lời nói trực tiếp.
Câu chuyện gọi vốn tốt không phải là bản tóm tắt sản phẩm, mà là câu trả lời rõ ràng cho ba câu hỏi theo thứ tự: vấn đề thị trường là gì, tại sao đây là thời điểm, và tại sao đội này giải quyết được. Định vị thương hiệu vững là nguyên liệu thiết yếu để câu chuyện có mạch logic nhất quán, không bị lung lay khi nhà đầu tư hỏi ngược. Nếu Anh/Chị mô tả công ty theo cách khác nhau mỗi lần được hỏi, đó là dấu hiệu định vị chưa đủ vững để bước vào vòng gọi vốn.
Nhà đầu tư chuyên nghiệp không đơn thuần nghe câu chuyện. Họ kiểm tra chéo (crosscheck) những gì Anh/Chị nói trong buổi pitch với nội dung trên website, với cách đội ngũ mô tả công ty trong các cuộc trò chuyện riêng, và với số liệu thị trường công khai. Câu chuyện gọi vốn đứng vững không phải vì nghe hay, mà vì logic bên trong không tự mâu thuẫn và khó phản bác khi bị hỏi ngược.
Guy Kawasaki trong The Art of the Start 2.0 đặt ra trật tự mà một pitch tốt phải trả lời: vấn đề thị trường là gì, tại sao đây là thời điểm đúng, và tại sao đội này là người giải quyết được. Trật tự đó không phải tùy ý. Nếu Anh/Chị bắt đầu bằng sản phẩm trước khi xác lập vấn đề, nhà đầu tư sẽ không có lý do để quan tâm đến sản phẩm đó.
Câu chuyện thương hiệu cho người tiêu dùng khai thác cảm xúc và lợi ích trực tiếp. Câu chuyện gọi vốn khai thác logic thị trường. Nhưng cả hai phải xuất phát từ cùng một định vị gốc, tức là cùng một câu trả lời cho: công ty này đang sở hữu vị trí nào trong tâm trí người nghe.
Al Ries và Jack Trout trong Positioning: The Battle for Your Mind gọi vị trí đó là "category" (ngách). Với nhà đầu tư, ngách được dịch thành định nghĩa thị trường: Anh/Chị đang chơi trong thị trường nào, thị trường đó có tầm nhìn tăng trưởng không, và tại sao thương hiệu này sẽ dẫn đầu ngách đó.
Ben Horowitz trong The Hard Thing About Hard Things và nhiều quan điểm từ a16z nhấn mạnh rằng ở giai đoạn đầu, nhà đầu tư thường đầu tư vào "narrative and team" (câu chuyện và đội ngũ) trước khi số liệu đủ để phán xét. Nhưng "narrative" ở đây không có nghĩa là cảm xúc. Có nghĩa là logic thị trường được kể theo dạng câu chuyện để dễ nhớ và dễ relay lại cho đồng nghiệp hoặc đối tác góp vốn (LP, limited partner).
Câu chuyện nào quá phụ thuộc vào sức hút cá nhân của người kể sẽ bị suy yếu sau mỗi lần truyền tay. Câu chuyện có cấu trúc rõ, vấn đề rõ và lợi thế rõ sẽ giữ nguyên sức nặng dù người kể là founder hay nhà đầu tư đang thuyết phục đồng nghiệp.
Sinh Vũ không làm pitch deck và không tư vấn tài chính. Nhưng định vị và câu chuyện thương hiệu được xây dựng trong quy trình S3 là nguyên liệu thiết yếu để người làm pitch có thể xây narrative gọi vốn nhất quán từ đầu đến cuối.
Nếu Anh/Chị đang chuẩn bị gọi vốn, nên làm rõ định vị trước khi thuê đơn vị làm pitch deck. Đơn vị đó sẽ hỏi: công ty đang giải quyết vấn đề gì, cho ai, tốt hơn lựa chọn hiện tại ở điểm nào. Nếu chưa có câu trả lời nhất quán, pitch deck sẽ phải tự phát minh ra câu trả lời đó và kết quả thường không khớp với những gì Anh/Chị nói khi bị hỏi trực tiếp.
Nhà đầu tư không mua sản phẩm. Họ mua luận điểm rằng thị trường này sẽ lớn, đội này sẽ thắng, và đây là thời điểm đúng để vào.
Tổng hợp từ quan điểm của Guy Kawasaki và Ben Horowitz về narrative gọi vốn ở giai đoạn sớm
Guy Kawasaki, The Art of the Start 2.0 (2015). Ben Horowitz, The Hard Thing About Hard Things (2014). Al Ries và Jack Trout, Positioning: The Battle for Your Mind (1981). Quan điểm quy trình thực hành từ dịch vụ S3, Sinh Vũ Studio.
Không phải một, nhưng phải xuất phát từ cùng một định vị. Câu chuyện cho khách hàng khai thác cảm xúc và lợi ích trực tiếp. Câu chuyện gọi vốn khai thác logic thị trường, tầm nhìn tăng trưởng và lý do đội ngũ này có lợi thế cạnh tranh. Nếu định vị gốc không vững, cả hai câu chuyện sẽ mâu thuẫn nhau và nhà đầu tư sẽ nhận ra ngay.
Nên làm định vị trước. Đơn vị làm pitch deck sẽ hỏi Anh/Chị: công ty đang giải quyết vấn đề gì, cho ai, và tại sao tốt hơn lựa chọn hiện tại. Nếu chưa có câu trả lời rõ ràng và nhất quán, pitch deck sẽ phải tự phát minh ra câu trả lời đó, và kết quả thường không khớp với những gì Anh/Chị nói trong cuộc gặp thực tế.
Có khác nhau về trọng tâm. Angel investor thường thiên về câu chuyện của founder và vision dài hạn. VC thiên về quy mô thị trường và đà tăng trưởng có thể đo được. Tuy nhiên, cả hai đều cần câu chuyện có thể truyền lại được: họ phải kể lại cho đồng nghiệp hoặc đối tác góp vốn, nên câu chuyện nào quá phức tạp hoặc quá phụ thuộc vào sức hút cá nhân của người kể sẽ bị suy yếu sau mỗi lần truyền tay.