Góc nhìn · Ngành Du lịch

Cảnh đẹp không phải định vị

Khi điểm du lịch địa phương dùng cảnh đẹp làm lý do để chọn, họ đang cạnh tranh bằng thứ đối thủ nào cũng có.

Chốt nhanh

Điểm du lịch địa phương thua OTA về giá và thua resort về hình ảnh vì họ định vị bằng cảnh đẹp, một thuộc tính ai cũng có thể sao chép hoặc vượt qua bằng ngân sách lớn hơn. Lối thoát duy nhất là định vị trải nghiệm bản địa không thể sao chép: thứ chỉ có ở đây, chỉ xảy ra theo cách này, chỉ với những con người này.

Hầu hết điểm du lịch địa phương mở đầu câu chuyện thương hiệu của mình bằng một tấm ảnh: ruộng bậc thang mùa vàng, mặt hồ lúc bình minh, con đường rừng phủ sương. Đó là những hình ảnh đẹp thật sự. Vấn đề là hàng nghìn điểm khác cũng có chính xác những tấm ảnh như vậy. Khi cảnh đẹp là lý do duy nhất để chọn, nó không còn là lý do nữa.

Cái bẫy mang tên cảnh đẹp

Trong ngôn ngữ định vị thương hiệu, một thuộc tính chỉ có giá trị khi nó vừa thật, vừa khác biệt, vừa quan trọng với người mua. Cảnh đẹp thỏa mãn điều kiện đầu tiên, nhưng thất bại ở hai điều kiện còn lại. Nó không khác biệt vì địa điểm nào cũng có thể tìm ra góc chụp ổn. Và ngày càng ít là yếu tố quyết định, vì khách đã bội thực ảnh đẹp trên mạng xã hội trước khi họ đặt vé.

Byron Sharp trong How Brands Grow lập luận rằng thương hiệu cạnh tranh không phải bằng cách thuyết phục khách rằng mình tốt hơn, mà bằng cách được nhớ đến đúng lúc khách cần mua. Nhưng để được nhớ đến, phải có thứ gì đó đủ riêng để neo vào trí nhớ. Một tấm ảnh ruộng bậc thang đẹp không neo được gì nếu mười điểm khác cùng dùng cùng loại ảnh đó.

15-25%Hoa hồng OTA trên mỗi đơn đặt phòng mà điểm đến không có thương hiệu riêng thường phải chấp nhận như chi phí cố định. Nguồn: Gohost, Báo cáo OTA Việt Nam 2024.

Hai mặt trận đang thua cùng lúc

Khi định vị bằng cảnh đẹp, điểm du lịch địa phương đang tự đặt mình vào hai cuộc chiến mà họ gần như không thể thắng cùng lúc.

Cuộc chiến thứ nhất là với OTA (Online Travel Agent, sàn đặt phòng trực tuyến). Trên các sàn này, khách so sánh giá trong vài giây. Điểm đến nào không có lý do đủ thuyết phục để trả thêm sẽ bị chọn theo giá thấp nhất. OTA thắng cuộc chiến đó vì họ có dữ liệu, thuật toán xếp hạng, và hàng triệu đánh giá tích lũy. Điểm đến nhỏ không có vũ khí tương đương.

Cuộc chiến thứ hai là với resort lớn. Resort có ngân sách chụp ảnh chuyên nghiệp, drone 8K, stylist, và đội ngũ truyền thông toàn thời gian. Nếu cảnh đẹp là tiêu chí, resort thắng không cần cố gắng. Hình ảnh của họ luôn đẹp hơn, được phân phối rộng hơn, và xuất hiện đầu tiên trên mọi kết quả tìm kiếm.

Thương hiệu không phải là thứ bạn nói về mình. Đó là thứ người khác cảm nhận khi nghĩ đến bạn.

Marty Neumeier, The Brand Gap

Trải nghiệm bản địa: thứ không thể sao chép

Lối thoát không phải là chụp ảnh đẹp hơn hay giảm giá sâu hơn. Lối thoát là định vị bằng thứ không ai sao chép được: trải nghiệm gắn liền với bản địa, với con người thật, với quy trình và câu chuyện chỉ tồn tại ở đó.

Thứ không thể sao chép không phải là phong cảnh. Đó là bà cụ người Mông dệt thổ cẩm theo hoa văn truyền 4 đời, là quy trình ủ rượu cần của một dòng họ cụ thể, là cách người dân địa phương dẫn khách hái rau rừng lúc 5 giờ sáng rồi nấu cùng bữa sáng. Những thứ đó không thể bê sang nơi khác. Chúng gắn chặt với địa điểm theo cách cảnh đẹp không bao giờ làm được.

Kantar BrandZ ghi nhận rằng thương hiệu được cảm nhận là "có ý nghĩa và khác biệt" (meaningful and different) nhận được mức sẵn lòng chi trả cao hơn 38% so với thương hiệu trung bình trong cùng ngành. Trong du lịch, "có ý nghĩa" chính xác là cảm giác khách mang về sau chuyến đi, không phải ảnh họ đăng lên.

38%Mức sẵn lòng chi trả cao hơn của khách khi thương hiệu được nhìn nhận là có ý nghĩa và khác biệt so với đối thủ. Nguồn: Kantar BrandZ, khoảng 2020.

Nhận diện thương hiệu phải nhất quán từ đầu đến cuối

Một điểm đến có định vị tốt nhưng nhận diện lộn xộn vẫn thua. Khách nhìn thấy ảnh đẹp trên Instagram, vào trang web thấy font chữ khác, đặt phòng nhận email xác nhận trình bày sơ sài, đến nơi biển hiệu lại khác hoàn toàn. Mỗi điểm không nhất quán đó bào mòn niềm tin một ít.

Wally Olins mô tả thương hiệu vận hành qua bốn vector: sản phẩm, môi trường, truyền thông, và hành vi. Trong du lịch, cả bốn phải kể cùng một câu chuyện. Mùi hương phòng nghỉ, cách nhân viên chào khách buổi sáng, tờ menu được in trên giấy gì, bản đồ tham quan được vẽ theo phong cách nào, tất cả đều là thương hiệu. Không chỉ tấm ảnh bìa trên Booking.com.

21,2 triệuKhách quốc tế đến Việt Nam năm 2025, tăng 13-20% so với năm trước. Mục tiêu 2026 là 25 triệu. Nguồn: Tổng cục Du lịch Việt Nam (TCDL) 2025.

Xây kênh trực tiếp: thoát dần phụ thuộc OTA

OTA không phải kẻ thù. Họ là kênh tìm kiếm hiệu quả, đặc biệt với khách lần đầu. Vấn đề là khi OTA trở thành kênh duy nhất, điểm đến mất quyền sở hữu quan hệ với khách. Họ không có dữ liệu khách, không thể liên lạc lại sau chuyến đi, và mỗi lần khách quay lại vẫn phải trả hoa hồng như lần đầu gặp.

Thương hiệu mạnh là điều kiện để xây kênh trực tiếp. Khi khách nhớ tên điểm đến, họ tìm trực tiếp thay vì vào OTA tìm kiếm chung chung. Khi họ nhớ trải nghiệm, họ giới thiệu bằng miệng, một kênh không mất hoa hồng. Đó là cơ chế tích lũy: thương hiệu tốt làm giảm chi phí thu hút khách theo thời gian, thay vì tăng mãi.

Số liệu hoa hồng OTA 15-25% và mức tăng trưởng đặt phòng nội địa trong bài được trích từ báo cáo của Gohost và Tổng cục Du lịch Việt Nam. Các con số này phản ánh xu hướng thị trường chung và có thể khác nhau theo từng nền tảng, phân khúc, và thời điểm đàm phán hợp đồng cụ thể. Số liệu Kantar BrandZ về mức sẵn lòng chi trả là kết quả khảo sát đa ngành toàn cầu, không đặc thù cho ngành du lịch Việt Nam.

Câu hỏi thật sự cần trả lời trước khi làm thương hiệu

Trước khi chọn màu sắc, thiết kế logo, hay thuê người chụp ảnh, chủ điểm đến cần trả lời được một câu hỏi duy nhất: nếu lấy đi toàn bộ phong cảnh, điểm này còn lại gì để kể?

Nếu câu trả lời rõ ràng, có chiều sâu, và không thể áp lên điểm khác thì đó là nền tảng định vị. Mọi quyết định thương hiệu từ tên gọi, giọng kể chuyện, thiết kế nhận diện đến cách nhân viên giao tiếp đều xây từ nền đó. Nếu câu trả lời chỉ là "cảnh đẹp hơn chỗ kia", thì chưa có định vị, chỉ có hy vọng.

Ngành du lịch Việt Nam đang tăng trưởng, khách đến nhiều hơn, chi tiêu cao hơn. Đó là tin tốt. Nhưng đó cũng là lúc sự phân hóa xảy ra nhanh nhất: những điểm đến có bản sắc riêng sẽ hưởng lợi từ dòng khách này, trong khi những điểm chỉ có cảnh đẹp sẽ tiếp tục cạnh tranh bằng giá và tiếp tục thua.

Nguồn tham khảo

Byron Sharp, How Brands Grow (Ehrenberg-Bass Institute). Marty Neumeier, The Brand Gap. Kantar BrandZ 2020. ITDR, Báo cáo Du lịch Việt Nam 2024. Gohost, Báo cáo OTA Việt Nam 2024 (hoa hồng 15-25%). Vietnam Tourism (TCDL), số liệu khách quốc tế 2025.

Câu hỏi thường gặp

Điểm du lịch địa phương nhỏ có cần đầu tư thương hiệu không, hay chỉ cần chạy quảng cáo?

Chạy quảng cáo mà không có định vị rõ thì chỉ mua lượt xem, không mua lòng trung thành. Khách đến một lần vì tò mò, nhưng quay lại vì cảm giác thuộc về. Thương hiệu là thứ tạo ra cảm giác đó, quảng cáo chỉ khuếch đại nó.

Làm thế nào để cạnh tranh với resort lớn khi ngân sách marketing ít hơn nhiều?

Không nên cạnh tranh trực tiếp trên cùng sân chơi. Resort lớn thắng về hình ảnh và tiện nghi, nhưng họ thua về tính bản địa và chiều sâu văn hóa vì quy mô buộc họ phải chuẩn hóa. Điểm đến nhỏ thắng bằng cách làm thứ resort không thể làm: trải nghiệm gắn với người thật, câu chuyện thật, không gian không thể nhân bản.

Thoát phụ thuộc OTA có khả thi không khi hầu hết khách đặt phòng qua đó?

Không thoát hoàn toàn, nhưng giảm lệ thuộc thì khả thi. OTA là kênh tìm kiếm, không phải kênh trung thành. Khi thương hiệu đủ mạnh để khách nhớ tên và chủ động tìm lại, tỷ lệ đặt trực tiếp tăng lên và hoa hồng 15-25% mỗi đơn không còn là chi phí bắt buộc cho mọi lượt đặt.

← Về Góc nhìn