AI không tự tìm ra bản sắc thương hiệu của Anh / Chị, nó chỉ phát huy khi được neo đúng chỗ.
AI cho ra thứ đúng thương hiệu khi được neo vào một hệ thống đã xây sẵn: định vị, giọng nói, bảng màu, hệ chữ, nguyên tắc hình ảnh. Không có hệ thống đó, đầu ra sẽ trôi về vùng trung bình chung của mô hình, tức là nghe quen tai nhưng không phải giọng của thương hiệu Anh / Chị. Vì vậy, việc xây và nạp hệ thống thương hiệu vào quy trình AI quan trọng hơn nhiều so với việc chọn công cụ nào.
AI không biết thương hiệu của Anh / Chị là ai. Nó biết rất nhiều thứ về rất nhiều thương hiệu, và chính vì vậy, khi không được định hướng rõ, nó sẽ trả về thứ gần với trung bình của tất cả. Đầu ra nghe có vẻ ổn, câu cú chỉn chu, nhưng đọc xong không nhận ra đó là giọng của ai. Đây không phải lỗi của công cụ. Đây là hệ quả tất yếu khi thiếu điểm neo.
Điểm neo là tập hợp các tài liệu thương hiệu được nạp vào quy trình AI để kéo đầu ra ra khỏi vùng trung bình. Tối thiểu gồm bốn thành phần:
Khi bốn thành phần này được viết ra rõ ràng và đưa vào quy trình, AI có khung để làm việc bên trong, thay vì tự bịa hướng.
Neo nhẹ (vài tài liệu tham chiếu ngắn) phù hợp khi: việc nhỏ, nội bộ, ít người dùng, hoặc thương hiệu còn đơn giản. Ví dụ: soạn một email nội bộ, thử nháp tiêu đề cho một bài đăng.
Neo sâu (hệ thống đầy đủ, có ví dụ mẫu tốt và mẫu xấu, có ranh giới rõ) cần thiết khi: nội dung chạm trực tiếp đến khách hàng, nhiều người trong nhóm cùng dùng AI, hoặc yêu cầu nhất quán qua nhiều kênh và nhiều đợt sản xuất.
Một hệ neo tốt phải cho ra chất lượng ổn định dù ai trong nhóm dùng và dù dùng vào ngày nào. Nếu mỗi người nạp bối cảnh một kiểu, đầu ra sẽ mỗi lần một tông, đó là dấu hiệu hệ neo chưa được chuẩn hóa.
Đầu ra không được định hướng sẽ hội tụ về sự giống nhau. Điểm neo là hệ thống thương hiệu riêng chính là thứ kéo đầu ra ra khỏi vùng trung bình.
Expanding the Generative AI Design Space through Structured Prompting, arXiv
Nghiên cứu về structured prompting (nạp bối cảnh có cấu trúc) cho thấy người dùng thường khó diễn đạt bản sắc thương hiệu thành câu lệnh dù họ hiểu rõ nó trong đầu. Chính vì vậy cần một hệ thống được viết ra và cấu trúc hóa để làm điểm neo, thay vì mô tả lại từ đầu mỗi lần dùng công cụ.
Đây là lý do Sinh Vũ đặt hệ thống thương hiệu lên trước công cụ. Một hệ nhận diện, một bộ giọng nói, một nguyên tắc hình ảnh viết ra rõ ràng chính là hào lũy. Nó biến AI từ cỗ máy nói chung chung thành cỗ máy nói đúng giọng của một thương hiệu cụ thể.
Sinh Vũ dựng hệ thống đó bằng nghề, rồi mới neo AI vào để tăng tốc phần thực thi. Không để AI tự đi tìm bản sắc, vì AI không có gì để tìm nếu bản sắc chưa được xác định và viết ra. Không có hệ thống, AI chỉ khuếch đại sự nhạt.
Anh / Chị muốn dùng AI hiệu quả thì bước đầu tiên không phải chọn công cụ. Bước đầu tiên là có thứ gì đó đáng để neo vào.
Expanding the Generative AI Design Space through Structured Prompting (arXiv); The AI Content Homogenisation Problem (Atom Writer); Quan điểm nghề Sinh Vũ Studio.
Được, nhưng phải hiểu đúng vai trò. AI có thể giúp Anh / Chị phác thảo, thử nghiệm từ ngữ, hoặc so sánh các hướng định vị. Tuy nhiên quyết định cuối về bản sắc vẫn phải do người hiểu doanh nghiệp đưa ra, không thể để máy tự chọn thay. Dùng AI như một bàn thảo luận, rồi chốt và viết ra thành hệ thống, đó mới là trình tự đúng.
Không có con số chuẩn, nhưng có nguyên tắc: đủ để máy không cần tự đoán, không nhiều đến mức mâu thuẫn nhau. Một bộ tối thiểu thường gồm: định vị một trang, giọng nói có ví dụ mẫu tốt và mẫu xấu, nguyên tắc hình ảnh nếu tạo visual. Nếu đầu ra vẫn trôi, thêm ranh giới và ví dụ phản diện trước khi thêm thể tích tài liệu.