Chuyển giao thế hệ không phải lúc nào cũng là câu hỏi thương hiệu, đôi khi nó là câu hỏi quyền lực chưa được nói thẳng.
Di sản không đồng nghĩa với bất biến. Phần cần giữ là lý do ban đầu khách hàng tin tưởng thương hiệu, không phải màu sắc hay logo. Gen2 đổi mới bền vững khi không làm đứt sợi chỉ kết nối thương hiệu với giá trị cốt lõi đó.
Khi thế hệ thứ hai tiếp quản, câu hỏi đầu tiên thường được đặt ra là: giữ hay đổi? Nhưng đó là câu hỏi sai. Câu hỏi đúng là: phần nào của di sản còn đang tạo ra giá trị thực với khách hàng hôm nay, và phần nào chỉ còn là thói quen vận hành mà không ai kiểm tra lại? Hai phần đó cần được xử lý rất khác nhau.
Nghiên cứu của Urde, Greyser và Balmer (2007) phân biệt hai loại di sản thương hiệu (brand heritage). Thứ nhất là di sản thực chất: giá trị lịch sử còn liên quan đến quyết định mua hàng của khách hàng hiện tại. Thứ hai là di sản ký hiệu (symbolic heritage): biểu tượng quen thuộc nhưng không còn gắn với lý do khách hàng trung thành. Chỉ phần đầu mới thực sự cần được bảo vệ khi chuyển giao thế hệ.
Ví dụ: một thương hiệu thực phẩm gia đình có thể có di sản thực chất là công thức gia truyền và quy trình kiểm soát chất lượng tay nghề cao. Di sản ký hiệu có thể là logo vẽ tay từ thập niên 1990 và bảng màu đã phai. Gen2 có thể làm mới phần ký hiệu mà không đụng đến phần thực chất, miễn là thông điệp đến khách hàng đủ rõ ràng.
Collins và Porras trong Built to Last (1994) phân biệt giữa core ideology (tư tưởng cốt lõi) và envisioned future (tầm nhìn tương lai). Phần cốt lõi gồm lý do tồn tại và các giá trị nền tảng, không thay đổi theo thời gian. Phần còn lại, bao gồm sản phẩm cụ thể, cách vận hành, hình thức truyền thông, có thể và nên tiến hóa.
Với doanh nghiệp gia đình, câu hỏi thực hành là: vì sao khách hàng trung thành nhất của Anh/Chị tiếp tục quay lại? Lý do đó là thứ Gen2 không được phép làm mờ đi trong quá trình đổi mới, dù vô tình hay cố ý.
Giữ nguyên tên và nhận diện: Khi thương hiệu đã có độ nhận diện cao, khi khách hàng hiện tại là tài sản cạnh tranh chính, và khi Gen2 tiếp tục phục vụ cùng phân khúc. Rủi ro: Gen2 bị kẹt trong khuôn mẫu cũ, khó tạo dấu ấn riêng.
Làm mới nhận diện nhưng giữ giá trị cốt lõi: Khi thị trường mục tiêu mới và thị trường cũ không xung đột với nhau. Gen2 cần lộ trình truyền thông rõ ràng để giải thích với khách hàng trung thành rằng giá trị cốt lõi không thay đổi, chỉ có cách thể hiện được cập nhật.
Tách thương hiệu (sub-brand hoặc thương hiệu mới): Khi Gen2 muốn phục vụ phân khúc hoàn toàn khác, có nguy cơ gây nhầm lẫn hoặc loãng định vị của thương hiệu gốc nếu gắn chung tên.
Trì hoãn quyết định thương hiệu: Khi Gen1 chưa chính thức chuyển giao quyền quyết định. Mọi thiết kế thực hiện trong giai đoạn này đều có nguy cơ bị lật lại.
Sinh Vũ không nhận vai trò hòa giải gia đình. Đó không phải năng lực của một studio thiết kế và vận hành thương hiệu. Nhưng Sinh Vũ có thể làm rõ câu hỏi thương hiệu, và đó đã là đủ để nhiều gia đình nhận ra xung đột thực sự của họ nằm ở đâu.
Workshop cho doanh nghiệp gia đình cần có Gen1 và Gen2 cùng phòng, không làm riêng từng bên. Khi làm riêng, mỗi bên trình bày phiên bản của mình và Sinh Vũ không thể làm trọng tài. Khi cùng phòng, những điều chưa bao giờ được nói thẳng thường tự xuất hiện, và từ đó mới có thể bắt đầu quyết định thương hiệu thực sự.
Phần không thay đổi là lý do tồn tại và các giá trị nền tảng. Phần còn lại có thể và nên tiến hóa.
Jim Collins, Jerry Porras, Built to Last (1994)
Nếu Anh/Chị đang ở giai đoạn chuyển giao và chưa chắc mình đang đối mặt với câu hỏi thương hiệu hay câu hỏi quyền lực, đó thường là dấu hiệu cần làm rõ vấn đề trước khi bắt đầu bất kỳ dự án thiết kế nào.
Urde, Greyser, Balmer, Corporate brands with a heritage (Journal of Brand Management, 2007). Jim Collins, Jerry Porras, Built to Last (1994). Kinh nghiệm thực hành tư vấn của Sinh Vũ.
Không nhất thiết, và thường thì không nên vội. Logo là thứ khách hàng trung thành nhìn vào để xác nhận họ vẫn đang tin đúng chỗ. Thay logo mà không giải thích rõ ràng dễ gây mất tin tưởng âm thầm. Nếu muốn làm mới nhận diện, hãy hiểu trước giá trị nào trong di sản còn sống và cần tiếp tục được nhìn thấy trong thiết kế mới.
Nên bắt đầu bằng một buổi làm rõ vấn đề, không phải một dự án thương hiệu đầy đủ. Xung đột giữa hai thế hệ thường không phải xung đột về thương hiệu mà là xung đột về quyền quyết định chưa được phân định. Nếu câu hỏi đó chưa có lời giải, mọi quyết định thiết kế hay định vị đều có thể bị lật lại sau đó.
Đây là tình huống phức tạp hơn bởi tên thương hiệu gắn với nhân dạng cá nhân của Gen1. Cần tách hai câu hỏi: khách hàng tin tưởng tên đó vì con người đó, hay vì giá trị và uy tín mà tên đó đại diện theo thời gian? Nếu là cái sau, thương hiệu có thể tiếp tục với người kế nhiệm. Nếu là cái trước, cần lộ trình chuyển dần sang định danh thương hiệu độc lập với cá nhân.