Câu hỏi không phải ai đông hơn hay ai quan trọng hơn, mà là quyết định ra trong phòng có ràng buộc những người vắng mặt không.
Không có mô hình nào đúng tuyệt đối: mời đại diện phù hợp khi nhóm nhỏ đủ thẩm quyền và cần ra quyết định nhanh, mời toàn bộ phù hợp khi thay đổi ảnh hưởng nhiều người và cần đồng thuận thực sự để triển khai. Sinh Vũ luôn hỏi mục tiêu buổi trước, sau đó mới xác định danh sách người tham dự, vì hai việc đó không thể tách rời.
Trước khi Sinh Vũ tư vấn bất kỳ danh sách người tham dự nào, Sinh Vũ hỏi hai câu: "Quyết định ra trong buổi này có ràng buộc những người vắng mặt không?" và "Những người vắng mặt có thể phủ quyết hoặc không thực hiện kết quả không?" Hai câu này thường làm rõ ngay mô hình nào phù hợp, nhanh hơn bất kỳ bảng phân tích nào.
Mời đại diện và mời toàn bộ không phải hai lựa chọn về quy mô, mà là hai lựa chọn về mục tiêu buổi.
Lý thuyết thay đổi tổ chức của Kurt Lewin chỉ ra rằng người bị ảnh hưởng bởi một quyết định, nếu được tham gia trực tiếp vào quá trình ra quyết định đó, có khả năng chấp nhận và thực hiện thay đổi cao hơn đáng kể so với người chỉ được thông báo kết quả sau. Hiệu ứng này trong quản trị thay đổi thường được gọi là "participation effect" (tác động của sự tham gia).
Điều đó có nghĩa là: nếu đội triển khai không có mặt trong buổi và không tin vào hướng đi được chọn, tốc độ thực thi sẽ chậm hơn, và đôi khi kết quả tốt trên giấy lại thất bại trong thực tế vì đội không thực sự đẩy nó.
Sự thay đổi bền vững không đến từ quyết định đúng, mà đến từ quyết định được những người thực hiện nó tin vào.
Rút ra từ lý thuyết thay đổi tổ chức, Kurt Lewin
Sinh Vũ không tư vấn danh sách người tham dự mà không biết mục tiêu buổi. Không phải vì Sinh Vũ cầu kỳ, mà vì danh sách người tham dự là hệ quả của mục tiêu, không phải điểm khởi đầu. Khách hay đến với câu hỏi "mời ai?", nhưng câu hỏi cần trả lời trước là "buổi này muốn đạt được gì, và ai có quyền, ai có thông tin, ai sẽ phải thực thi kết quả?"
Hai câu Sinh Vũ hỏi đầu tiên, "Quyết định ra trong buổi này có ràng buộc những người vắng mặt không?" và "Những người vắng mặt có thể phủ quyết hoặc không thực hiện kết quả không?", thường cho thấy ngay mô hình nào phù hợp. Anh / Chị có thể tự hỏi mình hai câu đó trước khi đến gặp Sinh Vũ.
Kurt Lewin, lý thuyết thay đổi tổ chức (unfreeze, change, refreeze). Harrison Owen, Open Space Technology. Juanita Brown, The World Cafe. Kinh nghiệm thực hành Sinh Vũ Studio.
Đại diện cần được nhóm của họ ủy quyền rõ trước buổi, không phải chỉ là người được cử đi cho có mặt. Nếu đại diện đồng ý trong phòng nhưng không thể thuyết phục nhóm của họ sau, kết quả buổi thực chất chưa được chấp thuận. Sinh Vũ thường đề nghị khách làm rõ ủy quyền này trước khi buổi diễn ra.
Khi nhóm quá lớn để làm việc hiệu quả trong một buổi, có thể tách thành nhiều buổi với cùng nội dung, hoặc tổ chức cascade sau buổi chính để truyền thông kết quả xuống các nhóm còn lại. Điều quan trọng là những người không được tham dự cần biết kết quả và lý do, không để họ cảm thấy bị loại khỏi quyết định ảnh hưởng đến họ.
Đây là câu cần làm rõ trước buổi, không phải sau. Nếu kết quả chỉ là đề xuất trình lên cấp trên, những người trong phòng cần biết điều đó ngay từ đầu. Hiểu nhầm về mức độ ràng buộc của kết quả là một trong những nguyên nhân phổ biến khiến buổi tư vấn không dẫn đến hành động thực tế.