Trao quyền cho địa phương không có nghĩa là buông tay, nhưng kiểm soát tất cả cũng không có nghĩa là thương hiệu đang hoạt động tốt.
Ranh giới linh động cần được xác định trước khi phân quyền, không phải sau khi sự việc đã xảy ra. Có thể chia tài sản thương hiệu thành ba vùng: vùng cố định tuyệt đối, vùng linh động có hướng dẫn, và vùng tự do sáng tạo. Mức linh động càng rộng thì tài liệu hướng dẫn phải càng cụ thể và năng lực đội địa phương phải được đánh giá trước khi trao quyền.
Câu hỏi này thường nảy sinh khi doanh nghiệp mở rộng ra nhiều tỉnh thành hoặc bắt đầu nhượng quyền. Một bên lo thương hiệu bị phân mảnh nếu để địa phương tự quyết, một bên lo bộ máy tắc nghẽn nếu kiểm soát quá chặt. Thực tế, cả hai rủi ro đều có thật và cách giải quyết không phải chọn một bỏ một, mà là xác định ranh giới rõ trước khi phân quyền.
Sinh Vũ dùng mô hình ba vùng khi tư vấn triển khai thương hiệu đa chi nhánh. Mỗi tài sản thương hiệu được xếp vào một trong ba vùng này trước khi bàn giao xuống địa phương:
Mô hình này giải quyết được hai rủi ro cùng lúc: địa phương biết rõ điều gì không được động vào, và bộ máy không bị tắc nghẽn vì mọi việc nhỏ đều phải chờ duyệt từ trung tâm.
Đây là điểm dễ nhầm nhất. Không phải mọi đề xuất thay đổi từ chi nhánh đều là nhu cầu thích ứng văn hóa thực sự. Theo Philip Kotler trong Marketing Management, thích ứng địa phương có giá trị khi giải quyết nhu cầu thực sự của thị trường, không phải để thỏa mãn sở thích thẩm mỹ cá nhân của người quản lý vùng.
Cách phân biệt thực tế:
Câu hỏi thực tế để kiểm tra: "Khách hàng địa phương có nhận ra sự khác biệt này và phản ứng khác đi không?" Nếu không chứng minh được điều đó, thay đổi không có cơ sở.
Ngoài ra, cần đánh giá năng lực thương hiệu của đội địa phương trước khi trao quyền, không phải sau. Đội địa phương chưa được đào tạo về brand guidelines (tài liệu hướng dẫn nhận diện thương hiệu) nhận vùng linh động rộng là công thức dẫn đến phân mảnh nhận diện theo vùng.
Kinh nghiệm vận hành cho thấy đội địa phương thường không cố tình phá thương hiệu. Họ chỉ không biết giới hạn nằm ở đâu. Vì vậy, hướng dẫn rõ ràng kèm ví dụ cụ thể thường hiệu quả hơn nhiều so với kiểm soát chặt sau khi sự việc đã xảy ra.
Sinh Vũ Studio đề xuất lập bản đồ ba vùng cho từng loại tài sản chính trước khi triển khai xuống chi nhánh. Bản đồ này không phải tài liệu làm một lần rồi cất. Nên xem xét lại hàng năm, hoặc sau khi ngoại lệ được chấp thuận tích lũy đủ số lượng để cân nhắc chuẩn hóa thành hướng dẫn mới.
Thương hiệu mạnh không phải thương hiệu không cho phép bất kỳ biến thể nào. Đó là thương hiệu biết chính xác điều gì có thể thay đổi mà không làm mất đi điều cốt lõi.
Kinh nghiệm thực hành, Sinh Vũ Studio
Nếu Anh / Chị đang chuẩn bị mở chi nhánh mới hoặc đang xử lý tình trạng nhận diện đã bị phân mảnh giữa các vùng, bước đầu tiên là lập danh sách tài sản thương hiệu và phân loại từng tài sản vào ba vùng trước khi bàn đến chuyện quyền hạn của ai.
Kotler, P. Marketing Management. Keller, K.L. Strategic Brand Management. Kinh nghiệm thực hành vận hành thương hiệu đa chi nhánh của Sinh Vũ Studio.
Màu cốt lõi trong bộ nhận diện là tài sản thuộc vùng cố định tuyệt đối, không được thay đổi dù văn hóa vùng có đặc thù riêng. Điều địa phương có thể điều chỉnh là giọng văn, ngôn ngữ giao tiếp, hoặc hình ảnh hỗ trợ trong sự kiện, miễn là màu và logo cốt lõi vẫn giữ nguyên. Nếu Anh / Chị thấy màu cốt lõi thực sự không phù hợp với một thị trường cụ thể, đó là tín hiệu cần xem lại chiến lược thương hiệu tổng thể, không phải chỉ cấp quyền địa phương.
Vấn đề thường không nằm ở ý định xấu mà ở chỗ đội địa phương không biết giới hạn nằm ở đâu. Giải pháp hiệu quả hơn kiểm soát sau sự việc là cung cấp bản đồ ba vùng rõ ràng kèm ví dụ cụ thể cho từng loại tài sản, đồng thời thiết lập cơ chế phê duyệt trước cho tài sản thuộc vùng linh động có hướng dẫn. Khi đội địa phương biết chính xác điều gì cần xin phép và điều gì được tự quyết, tần suất vi phạm giảm đáng kể.